Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

ĐÂU ĐÓ DƯỚI BẦU TRỜI - Chương 8: Bí mật đêm kinh hoàng

 Cũng trong đêm vừa qua, cũng là một người đàn bà đã từng là một cô gái xinh đẹp sống trong nhưng lụa, cũng là một người vợ có cưới hỏi đàng hoàng và cũng là một con người biết yêu thương quí trọng cuộc sống, người đàn bà đó đã lại phải trải qua một đêm nữa của sự hành hạ tủi nhục nhưng nó khủng khiếp hơn bao nhiêu lần trước đó.
Trung Kiên nằm nhà vì hắn còn đau ê người bởi nhưng cú đánh khủng khiếp đòi công lí của Loan và Điền, mặt khác hắn báo nghỉ ốm để thăm dò hành động của Trung - Điền - Loan sẽ xử sụ ra sao trong việc vừa rồi. Không nhận được thông tin gì bất lợi cả, hắn đã yên tâm phần nào, nhưng khi biết được Điền Loan cưới nhau hắn bắt đầu điên lên với ý nghĩ trả thù, vì hắn cho rằng Trung, Điền và Loan là những kẻ trẻ tuổi, dại dột, sợ hắn và những người chống lưng cho hắn tố ngược hay thủ tiêu, nên đã biết thân biết phận để không dám làm gì chống hắn cả. Chúng nó đã làm cho ông huyện uỷ viên phải phát hoảng và đã hành hạ hắn như một con chó. Trung Kiên căm giận tột độ.
 Tiếng pháo cưới nổ vang đến nhà hắn cuối phố huyện nghe rõ mồn một, khiến đầu óc hắn sôi lên, hắn uống rượu đến mụ mị, hắn đập phá dến cuồng điên nhưng rồi hắn mệt quá say quá nằm phủ phục bên bộ tràng kỉ ngáy gầm gừ, dãi dớt chảy đầy mồm. Người đàn bà khô gầy nhìn cảnh tượng đó đã quen mắt, chờ chồng - dù sao cũng là chồng - ngủ say thì lại lặng lẽ nhẫn nhục, don dẹp rồi dìu chồng vào giường lúc đó đã khuya. Trung Kiên hơi tỉnh lại và việc đầu tiên là hắn nhớ đến đám cưới, là nhớ đến cơ thể tyệt đẹp của cái con bé mà hắn tóm được  để định làm một bữa tiệc tình dục ngon lành, nhưng chưa hết khúc dạo đầu thì bị thằng người yêu của nó phá ngang, hắn biết giờ này chúng nó đang…hắn không thể chịu được nữa rồi. Cơ thể của hắn rung bần bật vì đồi hỏi thoả mãn, và trước mắt hắn là một người đàn bà, tuy là vợ hắn nhưng giờ đây hắn không cần biết là ai, đẹp hay xấu, chỉ biết đó là người đàn bà đầy đủ các đường nét phụ nữ là đủ để hắn xem đấy là cái đứa con gái mỡ màng đẹp đẽ kia là đủ, và hắn chồm lên với ý nghĩ cướp lại con bé đó, vợ của thằng đã đánh hắn, làm hỏng việc của hắn, để hành hạ thú tính là được rồi. Tuy hơi chững lại một tí vì kì lạ do con bé lần này không chống cự mà lại ngoan ngoãn cam chịu, nhưng thú tính đã trào dâng rồi thì hằn chỉ còn lao lên mà thôi. Hắn đè ngữa con bé ra giường, hắn xé tung quần áo đến mảnh vải cuối cùng trên người của con bé và của hắn , và nỗi sợ bị chồng con bé phá ngang, hắn hành động vào chỗ chính trước bằng cắn xé nơi mềm mại nhạy cảm nhất làm cho con bé rú lên từng cơn đau đớn, bằng những ngón tay đầy nhục dục hắn chiếm đoat, xé nát sự trinh tiết của con bé trước khi thằng chồng của nó được hưởng. Con thú người hả hê với sự đắc thắng, dù không có bộ phận để huy hoại trinh tiết nhưng hắn đã biến con bé thành đàn bà theo cách tàn bạo của hắn. Máu tràn ra và con bé la hét đến thất thanh làm hắn khoái trá. Hắn chồm lên cắn chặt hai đầu ngực, trong khi cố áp sát, co giật, thúc đẩy một cách tàn bạo và tuyệt vọng hai đùi hắn với đùi nạn nhân. Một bên ngực của con bé bị hắn cắn nát, máu phọt vào mồm hắn mằn mặn. Rồi hắn chồm lên mút mồm hắn vào mồm nạn nhân, lúc này đã kiệt sức há hốc mồm, cắn môi, lùa lưỡi hắn làm tất cả  những gì mà hắn học được trong nhưng năm chung chạ với gái điếm. Trong căn nhà rộng của hắn giờ không còn tiếng kêu la đau đớn của con mồi nữa, chỉ còn tiếng rít chó đực của hắn lẫn trong mút chùn chụt cũng chính hắn tao ra trên mồm nạn nhân. Con bé không động đậy nữa, không kêu thét nữa và hắn cũng đã kiệt sức. Hắn lăn ra ngủ với khoái lạc được thoả mãn dục tính và khoái cảm trả thù được thằng chồng bị cướp vợ ngay trong đêm tân hôn.
Gần sáng, người đàn bà khốn khổ tỉnh dậy. Tất cả nỗi đau thể xác và tâm hồn của cô - vì Bảo Vân mới có gần 30 tuổi - đã vượt ngưỡng từ lâu rồi, nên đối với cô không còn là nỗi đau nữa. Cô chỉ thấy kiệt sức đến kinh khủng mà thôi, từ một người con gái hiền lành xinh đẹp và thông minh, Bảo Vân bị ép buộc làm nhục rồi chứng kiến cái chết tức tưởi của cha mẹ cô và trong nhà lúc nào cũng đầy bóng dáng các nhân viên công quyền thế lực thù tạc tâng bốc với con quỉ  gọi là chồng của cô, để hắn đêm đêm hành hạ cô với những gì man rợ nhất của con chó đực, cô không còn hy vọng một tí gì về công lí hay báo thù, cô cho rằng trong gầm trời này những người như cô và bố mẹ cô không còn một tí ti nào là quyền lợi của con người nữa, cô bi quan đến mê muội về giai cầp hay tầng lớp của cô đáng phải giết hết, rằng hắn còn để cho sống là đã một ân huệ rồi. Mỗi một lần hành hạ cô hắn lại gào lên như vậy, thậm chí có lần hắn còn lôi một cuốn sách dày cộp đọc to cho cô nghe về cuộc đấu tranh giai cấp một mất một còn và cô tin đến tê liệt như một con giun đất. Chưa đến 1 năm làm vợ của hắn - mà nào có được một lần có cảm giác làm vợ vì hắn có còn là đàn ông đâu- từ một cô gái xinh đẹp mỡ màng, tròn trịa mới ngoài 20, Bảo Vân suy sụp cả thể xác lẫn tâm hồn, biến thành một bà già ngơ ngác tuổi 50.
Như một cái cây bướng bỉnh giữa sa mạc, bản chất sinh tồn mạnh mẽ và tuyệt vọng khiến Bảo Vân nhiều khi nghĩ là mình đã chết rồi nhưng lại không chết được. Lần này cũng vậy, cô lết được vào buồng tắm, vệt máu chay dài trên nền gạch , cố gắng uống nước và rửa ráy các vết thương cô lấy bông băng cầm máu.Mò xuống bếp cô vội tống vào mồm nhưng thức ăn còn sót lại trên bàn để lấy sức, khi về đến phòng riêng thì cô hoàn toàn không biết gì nữa vì một lần nữa lại kiệt sức, Bảo Vân chỉ kịp chồm mặt lên giường và lại ngất đi trong tư thế ngồi đó.
 Trung Kiên tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao. Biết hôm nay vợ chồng Loan chưa đi làm, hắn tắm giặt, sửa sang mặt mũi chân tay để trở lại nguyên hình nhã nhặn lịch thiệp của đồng chí Huyện uỷ viên, Trưởng phòng Công thương huyện. Hắn chẳng thèm liếc nhìn vào phòng vợ, vì  hắn biết con mụ sẽ tự mình vượt qua thương tật như bao lần khác, rồi mụ lại âm thầm don dẹp nhà cửa để khi hắn về không có cớ dể hắn chửi bới. Một con nô lệ đầy đủ ý nghĩa nhất của hắn.
Cuộc sống trở lại bình thường với hắn, chỉ tội là có nhiều công văn tồn đọng cần đọc rồi giải quyết. Nhân viên trong phòng tranh thủ ghé qua thăm hỏi sức khoẻ của ông trưởng phòng ra chiều quan tâm. Trong ttập báo cáo trình kí, hắn nhìn thấy tờ đơn xin nghỉ phép của cô nhân viên Loan, hắn liếc qua rồi trầm ngâm nghĩ cách cho Loan chuyển đi cơ sở, cho nghỉ việc thì chưa được vì sẽ gặp phải sự chống đối của Điền và Trung. Trước mắt là cho nó nghỉ hết tuần trăng mật rồi tính tiếp. Công văn mời họp thường vụ huyện uỷ mở rộng để thông qua „Đề án xây dựng hợp tác xã  nông nghiệp điển hình tiên tiến“ đầu tháng đến, có làm hắn hơi bực bội lo lắng. Trong cuộc họp đó hắn phải đối diện với sự khinh bỉ của Trung và Điền suốt cả buổi thì cũng khó chịu, nhưng hắn cũng có thể mượn cớ lên Ty họp gấp thì cũng không sao.
 Ngày làm việc qua nhanh, hắn thu xếp giấy tờ vào cặp định bụng tối sẽ tranh thủ làm thêm. Đó là việc của buổi tối, còn bây giờ hắn phải đạp xe sang xã bên để đến thăm nhà đồng chí Nguyễn Bân, Trưởng ty công an tỉnh hiện đang ở nhà làm giỗ cho bố.
 Khi đạp xe vào ngõ của nhà ông Bân, thì trời đã nhập nhoạng tối. Hắn dựng xe ở hàng rào rồi tiến qua cái sân rộng để vào nhà. Ông Bân đang ngồi uống nước với ông em trai ở tràng kỉ giũa nhà thấy hắn vào, mặt bỗng dưng nghiêm lại ngừng bặt câu chuyện đang dở dang, ông đứng dậy ra hiệu với hắn:
-         Cậu đi ra đây tôi bảo !
Nói xong,  ông giám đốc Công an đi một mach ra ngõ , đứng chờ hắn ra , khiến Trung Kiên chột dạ. Hắn vội ra theo, cả hai đứng trong bóng tối của cây bưởi ở mép sân:
-         Anh ạ ! anh có khoẻ không ?
Không trả lời câu hỏi của hắn, ông Bân chỉ nghiêm giọng:
    - Cậu đến đây làm gì ?
   - Em đến thắp hương cho ông cụ ! Em nhớ hôm nay là ngày giỗ cụ nhưng em bận việc quá, mãi bây giờ mới đến được !
-  Không cần thiết, bây giờ cậu về ngay đi ! Chiều mai sang văn phòng công an tỉnh gặp tôi ! Tôi có mấy việc cần hỏi cậu ! Bây giờ thì về đi, đừng bao giờ đến nhà riêng của tôi , tôi không tiếp khách công tác tại nhà rõ chưa ?
Hắn nằn nì:
-         Anh cho em thắp hương cho cụ đã, em đã sang đến đây rồi !
-         Đã bảo về là về ! không lôi thôi nữa !
Biết là nằn nì thêm chẳng ích lợi gì, hắn chào thủ trưởng cũ rồi dắt xe ra về.
 Thái độ của ông Bân làm cho Trung Kiên chột dạ:
-         Phải chăng ông ấy đã biết chuyện ! Vô lí, nếu Điền và Trung báo công an, thì chắc chắn công an huyện là bạn thân với mình hoặc là hỏi mình theo kiểu ban bè để tìm hiểu, hoặc là sẽ gọi mình đến để làm việc theo con đường một cán bộ chủ chốt của huyện bị nghi ngờ, chứ chưa phải là tội phạm. Đằng này mình chẳng thấy trưởng  công an huyện tỏ thái độ gì khi gặp mình sáng nay. Tố giác mình với chính quyền thì Trung và Điền phải trói gô mình mà giải lên huyện từ hôm bắt quả tang chứ đâu phải làm bằng cách này. Có lẽ cứ đoán già đoán non thêm tổ mệt. Mai hẳng biết.
Về nhà Trung Kiên phải tự nấu lấy để ăn vì vợ hắn mệt quá chưa dậy nổi. Hắn mặc kệ mụ, chỉ chừa ít thức ăn trên mặt bàn, rồi hắn đi vào làm việc với đống hồ sơ mang từ cơ quan về ban chiều.
Gần hết giờ làm buổi sáng, Trung Kiên tranh thủ ghé sang Phòng trưởng công an huyện thì gặp lúc có mặt tại đó cả tay Thượng uý huyện đội trưởng. Cả ba là ban thân nhau mấy năm nay nên 3 người trò chuyện vui vẻ, tự nhiên, khiến Trung Kiên yên tâm hơn. Hắn trở về phòng làm việc một chôc rồi báo cho nhân viên trong phòng biết là hắn đi xuống cơ sở lấy số liệu cho một báo cáo thường kì. Ra khỏi thị trấn hắn liền đón xe khách đi lên tỉnh.
Ông Bân chỉ có một mình trong phòng, nhưng để tiếp hắn, ông cẩn thận khoá cửa lại. Lẵng lặng chưa nói gì cả, ông Bân mở két sắt lấy 2 tờ giấy ra và đặt trước mặt Trung Kiên:
-         Cậu đọc đi ! cái này là cái gì ?
Hắn giật minh khi nhận ra 2 bản chụp ảnh đen trắng trên giấy ảnh khổ rông hình hai tờ giấy: Bản tự thú của hắn và biên bản  của Trung lập ra hôm nọ. Trừ tên hắn còn các tên người trong đó đều bị che mất. Giả vờ ngạc nhiên như mới biết chuyện này là lần đầu, hắn đọc hai tờ ảnh, rồi kêu lên:
-         Bố láo ! chúng nó là ai mà dám tố cáo nặc danh cán bộ của Đảng, dựng chuyện vu khống em ! Đề nghị anh cho người truy tìm để đưa ra trừng trị…
Ông Bân bực mình quát:
-         Tụt, thôi im đi !
Nghe ông Giám đốc công an quát mình bằng cái tên cúng cơm không ai biết, hắn giật mình ngưng bặt, rùng mình ngó lên khuôn mặt đỏ rực của ông, hắn lắp bắp:
-         Anh ! Anh không tin em !
Lạnh lùng ông Bân đanh giọng:
-         Tôi tin những tờ giấy này và tôi khẳng định là cậu đã phạm tội !
Hắn vớt vát :
-         Anh đừng tin nó ! hãy tin em, người em thân thiết đồng cam cộng khổ từ trong những hoạt động bí mật…
-         Đủ rồi ! cậu phải biết là 2 vụ trước cũng không qua được mắt tôi đâu, nhìn xác nạn nhân và những vết tích cào cấu, móc xé, man rợ trên người họ tôi biết thủ phạm là ai rồi. Chính là cậu !! Lần này cũng chính cậu pham tội chứ không thể chối cãi được !
Biết không thể chối cãi được, Tụt gục đầu van xin:
-         Anh Bân ơi ! Em chót dại không kiềm chế được bản thân, hành động nhất thời ! anh cứu em ! chứ anh đưa ra hết thì người ta xử bắn em mất !
Ông Bân khẳng định:
-         Tôi thu nhận cậu vào đội an ninh cách mạng, tôi cũng là người đứng ra làm lí lich giả mạo cho câu, chính tôi đã đứng ra giới thiệu và bảo đảm tư cách cho cậu vào Đảng. Khi cậu phạm tội ở Xí nghiệp Bảo Long hãm hiếp vợ người ta rồi bị người ta làm nhục hình, tớ nghĩ là cậu đã khiếp sợ. Thế nhưng tớ không ngờ cậu mò về dựng chuyện giết chết vợ chồng người ta ,cướp con gái , cướp xưởng thì tôi vì sợ liên luỵ đã lừa dối Đảng để đưa một con quỉ vào Đảng nên tôi đành ngậm đắng nuốt cay vì lúc đó cái thế của tôi chưa vững. Để giảm bớt cái phần quỉ trong người cậu, và cũng nghĩ cậu đã có vợ để hành hạ rồi nên tôi nâng đỡ dần để cậu có vị trí trong xã hội ai ngờ cậu vấn chứng nào tật nấy 2 lần nữa phạm tội hãm hiếp và giết người nhưng tôi chưa đủ bằng chứng và cung không ai biết nên tôi đành cho qua. Thế nhưng lần này thì cậu đã bị bắt quả tang. Những người này là những người nhân ái, họ sợ rắc rối cho nạn nhân và họ không biết cậu đã có tiền sự, nên họ chỉ gửi tài liệu này cho tôi.
Tụt rên rỉ:
-         Anh biết em rõ quá, em không cãi được nhưng xin anh vì em và cũng vì cả anh nữa cứu em lần này nữa thôi !
Ông Bân giật mình vì câu nói của thằng Tụt:
-         Im ngay ! Bây giờ mày đã thú nhận tội lỗi chưa ?
Thằng Tụt nhận thấy cái giật mình của ông Bân nên bám vào đó:
-         Dạ ! em không chối ! Em đã phạm tất cả các tội đó ! Nhưng cũng một phần do anh bao che cho em nên em có cảm giác không sợ ai cả nữa , do vây em đã không kiềm chế được bản thân !
Ông Bân dịu giọng:
-         Thôi ! cũng may là người ta mới gửi cho tôi là giám đốc công an tỉnh chứ chưa phổ biến rộng ra !
-         Đúng thưa anh !
-         Bây giờ cậu về đi ! và nhớ là từ nay không được lên đây nữa và không được nói về mối quan hệ thân tình của tôi với cậu trước đây ! Tôi ghê tởm cậu lắm rồi !
-         Em biết ! em biết ! cám ơn anh! Em..
-          Thôi về đi ! tôi không muốn nghe một lời nào của cậu nữa !
Thằng Tut lủi thủi ra về. Ngồi trên xe bus hắn nghĩ:
-         Lần này rồi cũng tai qua nạn khỏi thôi !
Từ hôm đó hắn bình tĩnh nghĩ kế để đối phó với Điền và Trung, đẩy Loan về một cơ sở nào đó. Nhưng hằn và ông Bân không ngờ là Điền đã gửi nhiều bản chụp cho nhiều nơi, trong đó có cho ban an ninh bảo vệ Đảng và một số cơ quan chức năng Trung ương.
Tối thú 7. Trung Kiên ngồi rà soát lại tất cả kế hoach vô hiệu hoá nhưng ảnh hưởng của những lá thư tố giác nặc danh. Hắn đã có thư  của người bạn trên tỉnh cho hay đã làm công văn xin đích danh Loan cho đi học lớp nghiệp vụ Trung cấp để về làm công tác quan trọng hơn trên tỉnh. Để trấn an và bịt miêng Điền, hắn đã tìm cách thông qua cho Loan được kết nạp Đảng trước khi được cử đi học.
-         Ta sẽ dần dần lấy lại được cái gì mà ta tưởng bị mất. Quyyền lực nằm trong tay ta mà.
Để giải tỏa ham muốn, mà hắn biết là cơ hội săn tìm của lạ không còn nữa vì ông Bân đã biết hết, hắn lại lôi vợ vào phòng để hành hạ. Nhưng vì còn yếu do lần quá hung hãn vừa rôi, Bảo Vân không thể chịu được quá 2 phút thì ngất xỉu. Mất hứng hắn uống rượu rồi đi ngủ.
Đến nữa đêm, hắn bỗng giật mình tỉnh dây. Vì hai cánh của sổ phòng ngủ bị gió thổi mở toang. Đứng dạy đi đến dóng cửa , hắn đứng nhìn một lúc dọc theo con đường thì trấn vắng ngắt. Quay lại giường, hắn trằn trọc một chốc rồi bắt vào giấc ngủ lơ mơ, bỗng hằn thoáng có cảm giác ai đó lướt vào phòng, hằn với tay định bật đèn vì nghỉ là vợ hắn, tuy chưa bao giò điều đó xảy ra. Tay hằn chưa cất ra lên được thi hăn thoáng nghe tiếng gió của một cách ta vụt vòng nhằm vào hắn với một vật sáng loáng và bụng hắn xốn lên vì đau, cũng rất nhanh nhát đâm thứ 2 rồi thứ 3 cũng vào bụng. Quằn người lên hắn nhận thấy trên nền ánh sáng của sao đêm phản chiếu qua cửa sổ một bóng người đàn ông bịt mặt dáng quen quen, hắn rống lên nhưng máu đã ngập dâng lên đầy miệng, giẫy mấy lần thì hắn không còn biết gì nữa.
Trời vừa sáng, thì cả một nửa thị ttrấn xôn xao náo loạn vì tiếng kêu hốt hoảng vọng lại từ nhà của ông Nguyễn Trung Kiên, huyện uỷ viên, Trưởng phòng công thương huyện. Khi dân quanh đấy chạy đến và xông vào nhà, thì một cảnh tượng hãi hùng bày ra trước mắt. Bà vợ điên dại đứng gào thét trước cửa phòng ngủ, mặt mũi, áo quần và chân tay người đàn bà đầy máu, vết bàn chân đỏ máu đầy trong nhà và các phòng, chứng tỏ bà ta đã chay hoảng loạn khắp nơi. Trên giường ngủ, ông Kiên máu me đầy mình và đầy giường, máu chảy thành vũng trên nền nhà bắt đầu đông. Mắt trợn lên vì đau đớn, ông cán bộ huyện chết vì nhiều vết đâm vào bụng, chứng tỏ kẻ giết người không chuyên nghiệp vì không có nhát đâm chí tử chết ngay. Một con dao làm bếp  là hung khí giết người vì cũng đầy máu, vứt lăn lóc trên nền nhà, chứng tỏ kẻ giết người không biết đến việc phi tang hung khí và trên cán dao còn rõ vết của bàn tay.
Trưởng công an huyện chỉ nhìn hiện trường là ngay lập tức ra lệnh bắt giữ bà vợ tâm thần của ông  Trung Kiên. Con dao với vết tay của bà vợ cũng như các vết máu cũng như cách đâm như băm bèo đã tố cáo bà ta đã giết chồng trong cơn tâm thần hoảng loạn. Kết luận rõ ràng không còn nghi nghờ gì nữa. Khi phân tích thời gian xảy ra vụ án là vào lúc 1 đến 2 giờ sáng thì vết máu trên quần áo của người đàn bà cũng như ở các vết vương vãi trong nhà đều cung thấy rằng nó được dây ra vào thời gian đó.
Khi hai người công an bập khoá tay và đẩy nghi pham lên xe, bỗng người đàn bà vùng vẫy rồi la lên thảm thiết:
-         Không phải tôi ! tôi không giết người ! Bà con ơi cứu tôi với ! Tôi không giết người ! Hu..hu..hự..hự…
Dân tình xúm xít vì hiếu kì, nhìn theo chiếc xe mô tô Xiderca 3 bánh chở người đàn bà không ngớt kêu gào, chay về trụ sở công an huyện. Ai cũng thở dài ái ngại cho một kiếp người truân chuyên, cùng cực.
Lễ tang đưa tiễn ông Nguyễn Trung Kiên, huyện uỷ viên, Trưởng phòng Công thương huyện được tổ chức trọng thể ở Hội trường huyện uỷ. Rất nhiều đoàn của các cơ quan phòng ban  trong cơ quan huyện, các xí nghiệp và công ty Công thương nghiệp, các đoàn thể và một số xã, hợp tác xã đến viếng. Ông Lập, Bí thư huyyện uỷ phụ trách đọc bài điếu kể rõ lí lịch cũng như công lao của Đồng chí Nguyên Trung Kiên. Không ai để ý rằng 4 người Trung , Dung, Điền , Loan đều không có mặt tại cơ quan suốt cả ngày hôm đó. Ông Bân, bận đi công tác từ mấy ngày trước cũng không đến vĩnh biệt người em , người đồng đội chiến đấu diệt ác trừ gian từ thời kháng chiến của ông được. Do chưa xứ án, hơn nữa bác sĩ xác định là bệnh nhân tâm thần nên bà vợ goá của ông Kiên có hai công an kèm hai bên cũng được đưa tới nghĩa trang để chia tay chồng. Khi hạ huyệt, bà vợ goá bỗng dựt hết khăn tang trên đầu vứt thẳng xuống huyệt và bỗng tỉnh táo nói to trước sự sững sờ của mọi người:
-         Hắn chết là đúng rồi ! một tên quỉ đội lốt người ! Có một ai đó đã lẻn vào nhà giết hắn rồi ép tôi phải nhúng tay vào máu để đổ tội cho tôi. Tôi không giết được hắn đâu, vì nếu giết được hắn thì tôi đã làm điều đó đã lâu rồi !
Bà ta chỉ thẳng vào quan tài:
-         Hắn đã hãm hiếp mẹ tôi và bị cha tôi cắt phăng cái của đàn ông của hắn ! Hắn là một thằng bị thiến, không tin các ông hãy mở áo quan ra mà xem. Hắn đã trả thù cha mẹ tôi và giết chết họ, cuớp đoạt của cải tài sản của cha mẹ tôi. Hắn bắt ép tôi lấy hằn để hắn hành hạ tôi để trả thù cha mẹ tôi, không đêm nào hắn không điên cuồng xé nát cơ thể tôi, hắn biến tôi mới chưa 30 tuổi mà như thế này đây. Đây bà con xem đây…
Bảo Vân cởi trần  áo để bầy ra một bộ ngực nhăn nheo chi chit vết sẹo, một núm vú bị cắn gần đứt. Mọi người ồ lên vì khủng khiếp.
-         Các ông gọi nó là Đồng chí ! các ông bầu nó vào huyện uỷ ! Đó là một con quỉ giết rất nhiều người vô tội để thoả mãn dục vọng của nó. Ai trong số các ông đây giơ tay nhận nó là đồng chí của mình đi xem nào ?
Cả đám đông đứng im phăng phắc, nhìn nhau không biết nói sao. Bỗng trưởng công an huyện quát hai công an viên:
-         Không để cho mụ điên nói, không để mụ điên nhục mạ vong hồn của cán bộ, Đảng viên. Bắt mụ ấy lại !
 Nhưng không ai nhúc nhích , ông cán bộ Viện kiểm sát nhích gần bên ông Lập:
-         Bây giờ phải làm sao anh !
Sực nhớ đến trách nhiệm của người cán bộ Đảng cao nhất ở đây, ông Bí thư bước ra:
-         Đề nghị mọi người bình tĩnh, sự việc này là rất bất ngờ đối với chúng ta. Chưa biết thực hư thế nào cho nên chúng ta vẫn tiến hành xong tang lễ và cứ tạm giữ bà vợ ông Kiên để tiếp tục điều tra. Đề nghị các đồng chí có trách nhiệm tiếp tục thi hành nhiệm vụ.
Nói xong , ông Lập quay lưng đi về vì cách đây mấy hôm ông được một đồng chí an ninh bảo vệ nội bộ  cho xem qua 2 tài liệu về tội ác của tên Kiên, nhưng là tài liệu tuyệt mật nên ông không thể nói ra, với lại ông cho đây là vu cáo. Nhưng hôm nay nghe chính vợ của ông Kiên nói vanh vách đúng như trong tài liệu, ông thấy tình hình khác hẳn. Bước đến ngang Trưởng Công an huyện, ông ghé tai nói khẽ:
-         Đồng chí khoan cho lấp huyệt, chờ thuận tiện thì báo cho Bệnh viện huyện mang xác về để Pháp y xác minh hư thực.
-         Có nhất thiết phải làm vậy không anh? Tội cho hương hồn của ông ấy lắm !
Ông Lập nhấn mạnh:
-         Đây là một vụ án giết người, đồng chí nghe rõ chưa ! Cứ vậy mà làm đi, tôi chịu trách nhiệm !
-         Thưa anh, vâng.

ĐÂU ĐÓ DƯỚI BẦU TRỜI- Chương 7: Bên dòng sông trăng

Loan vẫn đang ngủ , Điền ngồi xuống bên cạnh và khẽ khang cầm tay cô thì cô tỉnh dậy:
-         Anh Điền !
-         Em đã thấy đỡ mệt chưa ?
Loan lắc lắc đầu rồi vưon tay ra trước:
-         Em thấy bình thường rồi !
Cô lùi lên dựa vào vai Điền và khẽ khang hỏi:
-         Anh có yêu em không ?
Vòng tay ôm Loan vào lòng Điền nói:
-         Anh yêu em lâu rồi !
-         Còn bây giờ sau khi em bị làm nhục vừa rồi. Anh còn yêu em không ?
Điền khẳng định:
-         Anh lại càng yêu em gấp nhiều lần !
Nghiêng mặt cô gái về phía mình, anh hỏi:
- Thế em có yêu anh không ?
Nghe hỏi vậy, Loan liền vùng ngồi hẳn dậy, vòng tay ôm cổ Điền:
-         Điền ơi ! em yêu anh vô cùng ! Cô đăt lên môi Điền đôi môi đỏ mọng nóng rực của mình và hai người ngây ngất trong nụ hôn dài đến ngạt thở !
Cô ghì đầu măt Điền vào bộ ngực săn chắc khiến anh đê mê trong hương thơm trinh tiết của da thịt con gái của cô.Vừa vuốt ve những sợi tóc cứng của người yêu, Loan nói:
-         Mình cưới nhau anh nhé, càng nhanh càng tốt !
Điền ngước mắt nhìn lên:
 - Sao vậy em !
- Em sợ ! cô oà khóc - em sợ lắm anh ơi ! Em cần anh , em muốn thành vợ anh ngay, muốn sự trinh trắng của em là của anh ngay !
- Bình tĩnh đi em ! bây giờ có anh rồi em đừng sợ !
Anh đỡ cô ngồi thẳng lên:
-         Bây giớ anh đua em về !
Loan van xin :
-         Anh cho em ở lại đây với anh đêm nay đi ! Ở một mình lúc này em sợ lắm !
-         Không được đâu ! ngày mai người ta sẽ cười em !
-         Kệ người ta ! Anh không hiểu em rồi ! Em yêu anh từ lâu rồi, yêu thực lòng ! Bây giờ anh lại cứu cho em sống, cứu cho sự trinh bach của em. Em bây giờ tất cả đã thuộc về anh, em tự nguyện dâng hiến cho anh ! Em chứng minh cho anh ngay
Cô ghì Điền nằm xuống, Điền vội ôm chặt cô không cho cô cựa quậy:
-         Anh cũng đã thuộc về em rồi ! Chúng mình đã thuộc về nhau rồi phải không nào! Để dành cho ngày cưới nghe em ! Nếu em không phản đối tuần sau mình đi dăng kí kết hôn.
-          Sao muộn vậy !
-         Anh còn phải về xin phép bố mẹ em đã chứ !
Loan ôm người yêu sung sướng, không nói gì được nữa. Điền đưa cô vào buông tắm khép của lại cho cô và nói:
-         Tắm rửa sạch sẽ cho tỉnh táo anh đưa quần áo của anh cho em mặc
Sau khi khoả thân, nhìn kĩ những vết xước trên da thịt mình, cô khóc oà lên làm Điền vội chạy lai hỏi:
-         Sao vây em !
Cô gái chay vùng ra ôm chặt lấy người yêu nức nở không nói gì cả khiến Điền phai bế bổng cô lên dỗ dành:
-         Nín đi em ! Nín đi em !
Mãi sau cô mới nói trong tiếng nấc:
-         Hắn đã cướp đi sự trinh trắng con gái của em dành cho anh mất rồi. Thương anh quá ! Tha lỗi cho em nghe anh !
Điền cảm động:
-         Không phải vậy đâu em ! anh đã đến đúng lúc hắn chưa kịp làm gì em !
Chỉ tay vào nhưng vết xước trên ngực mình, Loan nghi ngờ:
-         Tai sao em bị cào xước hết cả ở đây thế !
-         Không có gì quan trọng đâu em !
Anh bế cô vào phòng tắm, cở thể xinh đẹp của cô hiện ra một cách hoàn mĩ khiến anh rạo rực, nhưng anh kìm lại với ý nghi kiên quyết, Điền nói:
-         Tắm đi em ! tất cả cho đêm tân hôn em nhé !
Đêm đó Loan cuộn tròn trong lòng Điền yên tâm ngủ ngon lành. Điền thao thức một chốc trong sự đấu tranh nhưng rồi anh đã chiến thắng sự bồng bột đàn ông để chìm vao giấc ngủ. Vơi bản tính thận trong của một ngươi lính công binh gỡ mìn anh đã dự liệu:
 - Nếu mình chiều theo dục vọng, nhỡ đâu tên Trung Kiên tố ngược lại anh thì vết tích đàn ông của anh trên người cô sẽ làm anh mang tội vừa ăn cắp vừa la làng.

Bố mẹ của Loan vui mừng khi con gái giới thiệu người yêu. Họ thở ra một cách nhẹ nhõm khi đã trút được nỗi lo ngại về mối quan hệ rắc rối của con gái  với Trung. Điền tự nhiên và nhiệt tình lao vào các công việc nghề nông chăm sóc vườn cây và nhà cửa của gia đình người yêu rất thành thạo.Nhìn Loan vui vẻ trò chuyên hạnh phúc bên một người con trai lực lưỡng , quần xắn cao đang xơi cỏ của ruộng khoai lang sau nhà có lẽ không có ông bố bà mẹ nào sung sướng như hai đấng sinh thành của Loan khi đó.
Chiều về, cô gái tự hào dẫn chàng trai Bắc Bộ đi thăm phong cảnh làng quê của cô. Làng của Loan là một vùng nông thôn tuyệt đẹp đặc trung cho vùng đất Trung bộ vốn có địa hình của các khu đồng bằng hẹp, ruộng lúa xanh  bị lấn bởi các dãy núi Trường sơn nhấp nhô phía tây. Dòng sông trong xanh mạnh mẽ chảy giữa các triền núi về đến ngang quê Loan bỗng dưng phình to, để rồi uốn một vòng lượn hiền hoà ôm lấy khu thôn xóm ruộng đồng xanh mươt màu xanh. Những chiếc cầu gỗ đơn sơ nhô ra dòng nước lững lờ trôi của các bến sông ẩn mình dưới bóng của rặng tre tươi tốt, thanh bình trong tiếng chuyện trò của các bà mẹ đang giặt giũ và tiếng trẻ con vui đùa đập nước tung toé trong bóng chiều lãng bãng. Quê Loan rất nhiều cây cọ cổ thụ mà người miền trung gọi là cây Tro, xoè nhưng chiếc lá hình bàn tay khổng lồ lẫn giữa những thân cau cao vút ,che bóng trong các lối đi nối liền các ngôi nhà  mái rạ đang thẫm đi trong hoàng hôn và làn khói bếp rơm thơm phức mùi gạo quê. Dân làng vui vẻ và thân mật chào hỏi đôi nhân tình, ai cũng muốn Loan dẫn người yêu đến thăm nhà họ với lời mời mộc mạc chân tình. Giữa phong cảnh và tình người như thế, hai con người vưa trải qua nhiều điều trắc trơ hiểm nguy cảm thấy yêu nhau thắm thiết hơn với một tinh cảm thanh khiết không còn vẫn đục, dường như thế giới trở nên nhân ái và bao dung hơn.
Một chén rượu quê uống cùng bố Loan bên mâm cơm gia đình đạm bạc thịt cá nhưng phong phú rau quả, món nào cũng đượm tình lòng người mẹ. Rau khoai lang luộc xanh rờn chấm nước mắm cua đồng của quê Loan, chưa bao giờ Điền được biết là có loại thức ăn thơm phức và đậm đà đặc sắc đến như vây.Những đưa em của Loan thân thiết tranh nhau gắp thức ăn cho Điền, cứ như sợ anh không được chị mình chăm sóc đầy đủ. Phải lâu lắm rồi Điền mới có một bữa ăn gia đình đầy đủ tình người như bao lần anh ao ước, kể từ ngày đội cải cách ập vào gô cổ bố anh ra sân đình năm nào.
Ông bố cẩn thận hỏi anh về hoàn cảnh gia đình và Điền mở lòng ra kể cho ông và gia đình nghe về những thăng trầm của mình, nước mắt lưng tròng Loan ngồi lặng đi vì thương anh.Trong lòng cô chỉ còn tâm niệm của một người vợ hiền chung thuỷ nguyện suốt đời bù đắp cho người chồng yêu quí của mình. Khi Điền ngừng kể cả nhà bỗng không nhận thây tất cả đều ngừng ăn, Loan nhìn bố mẹ ngập ngừng lên tiếng nhắc Điền:
-         Anh xin phép bố mẹ đi chứ !
Ngượng ngập nhưng rõ ràng khúc chiết, anh trình bày:
-         Thưa hai Bác ! Từ nay cho phép con gọi hai bác là bố mẹ và xem như là bố mẹ đẻ ra con vậy. Chúng con đã đã có quá trình tìm hiểu và yêu nhau trải qua những thử thách vượt khả năng tưởng tượng của người thường rồi. Giờ đây tình cảm chín muồi đến mức không thể sống thiếu nhau nữa, con và Loan quyết định xin bố mẹ cho chúng con làm đám cưới. Chúng con cầu mong bố mẹ đồng ý.
Cả gia đình đều im lặng một cách trang trọng, Loan lần đưa bàn tay phải sang nắm chặt lấy bàn tay của Điền như muốn khẳng định quyết tâm sắt đá của cô cho bố mẹ biết. Bà mẹ đưa vạt áo lên thấm nước mặt rồi nhìn sang chồng:
-         Kìa ông ! Ông nói gì với các con đi chứ !
Ống bố hắng giọng lên tiếng:
-         Loan ! con có yêu Điền thật không ?
-          Thưa bố mẹ !Con yêu anh ấy thật lòng và nguyện lấy anh làm chồng !
Ông già quay sang Điền:
-         Anh có biết chuyện con Loan nhà tôi và anh Trung không ?
-         Dạ con biết !
Với giọng nghiêm khắc, ông nói với con gái:
-         Có bố mẹ, anh Điền và các em đây, bố yêu cầu con nói rõ lần cuối về chuyện này !
Cô con gái ngồi thẳng dậy, tay vẫn nắm chặt tay người yêu:
-         Thưa bố mẹ ! Đúng là có một lúc trước đây có rất có cảm tình với anh Trung, nhưng đó chưa phải là tình yêu như con ngộ nhận vì khi tỉnh táo con thấy mình không hợp với tính cách và hoàn cảnh của anh ấy và đã xác định là mình chưa yêu anh ấy bao giờ cả. Bằng chứng là khi anh Trung tỏ tình rồi gửi thư cho con, con đã từ chối tình yêu của anh ấy. Trước cả khi con gặp và yêu anh Điền. Tình yêu của chúng con hiện nay đã qua một thử thách khốc liệt nhất, anh Điền là người con yêu và sẽ yêu suốt đời và duy nhất, không có anh ấy trong đời con sẽ không biết mình sẽ sống ra sao nữa. Con ngàn lần cầu  xin cha mẹ đồng ý cho chúng con lấy nhau,
Cô nhấn mạnh kiên quyết:
-         Nếu bố mẹ không đồng ý thì con cũng nguyện theo anh ấy làm vợ!
Bà mẹ nức nở mắng con:
-         Cha bố cô ! Bố mẹ nào lại ngăn cấm con cái mình hạnh phúc đâu mà vội trách cứ vậy ! Mẹ mừng quá, các con ơi !
Ông bố đứng lên đến bên Điền – Loan:
-         Cả nhà theo tôi !
Ông thong thả đến trước bàn thờ Tổ tiên, lặng lẽ và trang trọng thắp hương và khấn vái. Ông quay sang hai người con đã dứng hai bên ông, cầm hai tay con gái lớn yêu quí của mình đưa cho Điền ông nói trang trọng:
-         Hôm nay, trước bàn thờ tổ tiên, bố mẹ giao con gái yêu quí cho anh để thành vợ thành chồng, sống với nhau tron đời trọn kiếp. Hai con  phải có trách nhiệm bảo vệ, thương yêu, chăm sóc, tôn trọng lẫn nhau, chung thuỷ với nhau mãi mãi. Hai đứa hứa trước tổ tiên và bố mẹ đi !
Điền cảm động dắt tay người yêu cùng trang trọng thắp hương và cả hai cùng thề nguyện yêu nhau suốt đời.
-         Được rồi ! Bố mẹ và các em chúc hai con hạnh phúc !
Ba đứa em của Loan bỗng nhiên vỗ tay ầm ĩ và reo lên:
-         Hoan hô chi Loan ! Hoan hô anh Điền! Vui quá ! vui quá !
Loan ôm mẹ và các em, hai mẹ con nước mắt giàn dụa vì hạnh phúc. Ai đã trải qua cái đêm khủng khiếp vừa qua như Loan, thì không thể nào không khóc được khi được sống và được thương yêu như cô hôm nay. Quay lại bên Điền bà mẹ nói:
-         Loan của mẹ còn ngây thơ và dại dột lắm, con gắng giúp em nhiều nhé.
-         Con cám ơn mẹ đã sinh ra  Loan để hôm con có người vợ như cô ấy. Chúng con mãi mãi yêu nhau, xin mẹ đừng lo ! Giúp đỡ nhau là trách nhiêm của vợ chồng chúng con mà.
Ông bố hỏi:
-         Thế hai con bao giờ thì đi lên uỷ ban để đăng kí kết hôn ?
-         Trong tuần đến sau khi lo đủ giấy tờ hợp lệ, chúng con sẽ đi đăng kí kết hôn ở uỷ ban hành chính thị trấn.
-         Thế còn lễ cưới !
-         Chúng con sẽ cố gắng thu xếp trong tháng này vì còn phải chuẩn bị rất nhiều !
Cả gia đình quây quần  vui vẻ bàn tính về việc chuẩn bị đám cưới  và thống nhất sẽ làm lễ nhỏ và đơn giản như kiểu người ta nói ngắn gon ở miền Bắc lúc nay: Cưới đời sống mới.
Điền đựoc bố Loan giữ lại ở nhà trên uống nước chè và cùng ông chuyện trò. Hai mẹ con Loan thì dọn dẹp dưới bếp.
Đang mãi thuýêt trình về một số kĩ thuật chăn nuôi trong khinh tế nhỏ gia đình, anh không thấy Loan dứng nép sau cánh cửa vẫy tay gọi. Cô em gái thấy vây chay vội đến bên anh:
-         Anh Điền ! Chị Loan gọi anh kìa !
Điền ngạc nhiên chay ra:
-         Gì vậy em ?
Loan thì thầm:
-         Anh xin phép bố để ra canh cho em tắm !
-         Sao phải vậy !
-         Ở đây là vậy mà ! Anh cứ xin phép bố rồi đi với em !
Cho đền khi hai người sánh vai nhau đi trên con đường làng lấp lánh ánh trăng rọi qua các tán lá, thì anh mới nhận thấy Loan ôm theo một gói quần áo. Anh ngớ ngẩn hỏi:
-         Đi đến nhà ai để tắm vây em ?
Loan phì cười giả thích:
-         Ra sông chứ đến nhà ai làm gì !
-         Sao không  tắm ở giếng nhà ?
Cô gái thích thú:
-         Cứ ra bến rồi em giải thích cho !
Loan dẫn Điền ra một bến sông nhỏ đầu làng, nơi răng tre xanh tốt che rợp một phần sông đang lấp lánh ánh trăng bàng bạc. Trên các bến gần nhà nhiêu người đàn ông đàn bà đang tắm táp bì bõm và trò chuyện  trong bầu không khí nóng bức, Loan chào hỏi vui vẻ với họ. Khi hai người đã ngồi trên chiếc cầu bến bằng gỗ nhô ra khỏi bờ đất, Loan vừa tinh nghịch khoắng chân vào làn nước, không khí thì nóng bức nhưng nước sông trong vắt mát lạnh, cô thì thào:
-         Tắm sông vào những buổi tối nóng bức và có trăng đẹp như thế này rất là thích, nhưng người ta chỉ đi thành nhóm đàn ông và đàn bà với nhau thôi ! Phụ nữ muốn đi tắm sông thì phải có chồng ngồi canh chừng chứ không dược phép tắm một mình. Con gái chưa chồng thì tuyệt đối cấm, chỉ cô nào có người yêu thì việc đi tắm là có ý nghĩa thông báo cho dân làng biết người canh chừng cho cô đó là chồng sắp cưới,  không ai  có quyền theo đuổi tìm hiểu nữa.
Hiểu đựoc vấn đề , Điền phá lên cười:
-         Trời đất ơi ! Tục lệ làng em buồn cười quá !
Loan phụng phịu:
-         Không phải là tục lệ ! mà chỉ là người ta làm sao mình làm vậy thôi ! mẹ em bảo thế mà ! Trong lang khối nhà đang nhờ mối lái đến nhà em để xin em về làm dâu đấy.
Vẫn chưa hết thú vị Điền trêu:
-         Việc gì phải vây! Ngày mai em với anh dắt tay đi quanh lang, vừa đi vừa kêu: chúng tôi sắp cưới đây , chúng tôi sắp cưới đây ! Vây là ai cũng biết, chứ cần gì …
-         Anh nói vậy có nghĩa là không thích ngồi canh cho em tắm phải không ! Thế thì em về đây !
Chang trai hốt hoảng giữ tay người yêu:
-         Ấy ! ấy ! Anh chỉ đùa thôi mà ! tắm đi em !
Để mặc Điền vẫn còn khùng khục trong họng do cố nén cười, Loan nhẹ nhàng toài  người xuống dòng nước gần bờ, chỗ ánh trăng đã bị ngăn lại bỏi tán lá của rặng tre rậm bên bờ bến nước. Cô  thích thú khoả nước lên  người, thân hình người co gái hiện rõ các nét căng tròn mềm mại trong chiếc áo mỏng ươt đẫm. Điền nín cười ngây ra ngắm người yêu, nhưng chợt ý thức được nhiệm vụ của mình anh vội lần lên con đường làng nhìn săm soi các gốc cây sợ kẻ xấu ẩn mình đâu đó.
-         Anh làm gì đằng đó ?
-         Anh đang làm nhiệm vụ của mình ! Không có ai đâu, cứ khoả thân cho nó thoải mái, có ai đến thì anh gọi !
Điền không ngờ anh lại có được một hạnh phúc đặc biệt nhưng đơn sơ như lúc này: Loan như  một nàng  tiên giáng trần vơi thân hình tuyệt đẹp lấp lánh trong ánh trăng lốm đốm lung linh qua kẽ lá rọi xuông, bờ vai tròn và hai bầu ngực trắng vun cao chập chờn , rung rinh theo các cử động khoả nứoc và kì cọ của hai cánh tay nuột nà. Anh tưởng minh mình đang nằm mơ lọt vào chốn bồng lai tiên giới, anh không tin đươc  đó là người đàn bà của mình, da thit đó là của chỉ riêng anh mà thôi. Một báu vật  mà trời ban cho anh ngoài cả mơ ước.
Thấy Điền đứng ngẩn ngơ, Loan kêu khẽ:
-         Anh ! Đừng nhìn em vậy ! Mang khăn đến đây cho em !
Điền cuống quýt, lập cập quấn chiếc khăn bông to quanh cơ thể đẫm nước đẹp như tượng thần Vệ nữ của người yêu, không nén được tình cảm anh ôm chăt cô gái  và hôn đắm đối lên khuổn mặt xinh đẹp và cặp mắt đen long lang dưới ánh trăng. Đôi môi mọng đẫm nước của Loan ngoan ngoãn chia xẻ với chàng trai tình yêu thắm thiết ngọt ngào.
 Hai người ngồi tựa vai nhau trên cầu gỗ chờ gió thổi khô mái tóc dài của Loan.
-         Anh này !
-          Gì vây em ?
-         Em không phấn đấu vào Đảng nữa đâu anh ạ !
-         Sao lại vậy, em đang có cơ hội mà !
-         Sau chuyện xảy ra vừa rồi, em  không còn biết ai xấu ai tốt trong Đảng nữa. Em thất vọng quá ! Lòng tin vào Đảng giảm sút nhiều quá ! Em sợ mình càng phấn đấu càng mất lòng tin vào Đảng nhiều hơn. Bây giờ sau lần cận kề với cái chết, em thấy cuộc sống của mình có giá trị hơn tất cả những lí tưởng gì khác. Có anh rồi, yêu anh rồi, em chỉ còn tâm nguyện hết lòng hết sức vì anh, vì gia dình và con cái của mình nưa mà thôi. Chăm sóc , phục vụ anh và con là đủ cho em vui rồi anh ạnh ạ ! Em sẽ đẻ cho anh những đưa con khoẻ mạnh xinh đẹp để rồi chiều chiều đi dón con từ trường, chuẩn bị cơm nước chờ anh về để cả gia đình quây quần bên nhau trong ngôi nhà của mình, hạnh phúc của em là vậy thôi. Em sẽ làm hết sức mình cho anh phấn đấu , được không anh ?
Ôm chặt vai người yêu cùng nhìn về vầng trăng lúc nay đã gác chênh chếch trên dãy núi xanh mờ  phía tây, ánh trăng chiếu nghiêng trên măt sông đêm thành những vệt sóng bạc lấp lánh, Điền nhớ đến những câu thơ của Hồ Chủ Tịch trong bài “ Nguyên tiêu”, tuy hôm nay không phải là rằm tháng giêng, và anh vừa khe khẽ đọc câu đầu thì Loan liền ngâm luôn cả bài, tiếng cô  trong vắt ngân nga chấp chới trong không gian im ắng thanh bình trên dòng sông đêm trăng, dòng sông của làng quê nông thôn Việt nam mộc mạc trữ tình:
                         Kim dạ Nguyên tiêu, Nguyệt chính viên
                         Xuân giang, Xuân thủy tiếp Xuân thiên
                         Yên ba tham sứ đàm quân sự
                          Dạ bán qui lai, Nguyệt mãn thuyền
-         Em thấy đấy, đất nước ta đẹp lắm, quê hương của chúng ta ấm áp gần gũi tình người như “ Nguyệt mãn thuyền “ , con thuyền chở tràn ánh trăng, thì chắc chắn cái thiện vẫn còn nhiều hơn cái ác rất nhiều. Trong Đảng cũng vậy,  tuy cũng có nhiều kẻ xấu đang luồn lách ẩn mình trong đó, lợi dụng danh nghĩa tốt đẹp để mưu cầu danh lợi, quyền lực, thậm chí còn có nhiều con quỉ đội lốt người như  lão Trung Kiên biến nơi đó thành nơi náu mình chờ thời, nhưng anh tin  trong lúc này con người chân chính vẫn còn trong Đảng nhiều hơn, thì Đảng mới được nhân dân ủng hộ đi theo trên con đường cách mạng nhiều như vậy. Hãy vững tin mà phấn đấu em ạ.
Loan đưa ra một sự có thể có làm Điền không thể phủ nhận được, và Điền nhớ đến bố mình và những nạn nhân khác trong cải cách ruộng đất:
-         Ai mà chẳng biết cái xấu cái ác thường là xảo quyệt, nham hiểm, tham lam và tàn bạo, anh có thể tưởng tượng đựoc sự khủng khiếp như thế nào nếu như chúng trở nên thắng thế soán đoạt quyền lãnh đạo Đảng không ? Khi chúng nhân danh sự chính nghĩa tốt đẹp để lừa dối trục lợi  trên sự cả tin, ngây thơ của nhân dân không ? Trường hợp như Lão Trung Kiên cho em một sự kinh sợ bất an không thể quên được, nếu như không bị anh phát hiện và ngăn chặn thì sau khi giết em rồi, với cái vỏ bọc đạo đức hắn tiếp tục leo lên đến một ví trí tuyệt đỉnh nào đó, thì trong dinh thự quyền lực của hắn sẽ khủng khiếp vô cùng mà không ai dám tố giác hay chống lại được cả vì hắn có trong tay công cụ chuyên chính tàn bạo.
Điền trầm giọng:
-         Bởi vì vậy những người như chúng ta, như anh, như em , như Trung… mới phải phấn đấu vào Đảng, càng phải gắng sức leo lên càng cao để làm giảm cơ hội để xảy ra những gì như em đang lo sợ đó, Loan ạ !
-         Nhưng chúng ta yếu đuối và nhỏ nhoi, chúng ta ngây thơ và nhân ái quá, liệu chúng ta có bị chúng bóp chết trước khi chúng ta thắng thế không anh ?.
Điền tin tưởng:
-         Nhiều hạt cát làm nên bãi cát, nhiều giọt nước làm nên dòng sông, đó là sức mạnh của chúng ta. Em có muốn làm hạt cát bên anh không ? em có muốn cùng anh làm giọt nước trong dòng sông không ?
-          Có !
-         Thế thì  đừng bỏ cuộc nghe em !
-         Vâng ! em sẽ phấn đấu tiếp là vì được mãi mãi bên anh chứ không vì cái gì cao siêu hoang tưởng cả.
Khi không khí của đêm trở nên thấm đẫm hơi lạnh của dòng sông , đôi tinh nhân tay trong tay trở về nhà. Chia tay người yêu, cô gái chuồi minh vào giường ôm chặt lưng mẹ với một lòng biết ơn sâu lắng, và rồi cô chìm vào giấc ngủ hạnh phúc, không còn vương nỗi sợ ám ảnh  như mấy đêm vừa rồi.

  Trưởng phòng Tổ chức uỷ ban hành chính huyện vui vẻ đọc tờ đơn xin nghỉ phép của Loan và của Điền với lí do chuẩn bị cho đám cưới trong tuần sau:
-         Cưới nhau hả ! Được lắm ! chúc mừng hai cô cậu. Nhưng đơn của cô Loan thiếu ý kiến đồng ý của Đồng chí Trưởng phòng Công thương. Đề nghị cô về lấy chữ kí của Đồng chí Trung Kiên vào đây cho hợp nguyên tắc.
Loan ngập ngừng chưa biết nói sao, Điền vội đỡ lời:
-         Thưa anh ! Trưởng phòng của Loan không đến làm việc, hình như ông ấy bị ốm.
-         Thế à ! Hôm thứ 6 tôi còn gặp ông ta khoẻ khoắn vui vẻ lắm mà. Vây mà đổ bệnh nhanh vậy ? Đúng là có tuổi rồi là người ta hay bệnh tật bất thường. Cô về bảo cậu phó phòng xác nhận cũng được.
Trung và Dung được Điền thông báo tin về việc mình sẽ nghỉ một tuần để đưa Loan ra quê ở ngoài Bắc và chuẩn bị cho tổ chức thành hôn, hai người đều rất mừng rỡ. Vì đã biết chuyện của hai bạn nên Trung không có tỏ ra ngỡ ngàng như Dung, anh chỉ nghĩ:
-         Anh Điền là một người tuyệt diệu. Sau cái sự việc khủng khiếp xảy ra ở Xí nghiệp cơ khí, nếu không có Điền thì dù có được thoát chết, một người con gái như Loan sẽ cũng rất bị sốc và có lấy lại được thăng bằng, cô cũng phải gắng gượng trong một thời gian rất lâu, thậm chí là cô phải bỏ việc ở đây để xin chuyển đi nơi khác. Vây mà bằng tình yêu của mình, Điền đã giúp cô lấy lại được tinh thần ngay. Hai người rất yêu nhau và với hoàn cảnh của họ thì cưới nhau ngay như vậy này là rất đúng.
Còn Dung thì vui vẻ trêu Điền trong khi mắt vẫn không quên bí mật theo dõi thái độ của Trung:
-         Anh Điền kín tiếng quá ! Hai người yêu nhau đã đến dộ chín muồi như vậy mà không ai biết cả. Làm việc với nhau hàng ngày mà anh cũng bí mật thế. Chả trách anh không mặn mà với sự chăm sóc lộ liễu của cô Thắm xinh đẹp ở Trung sơn. Ít hôm nữa về đó công tác anh liệu mà tìm cách an ủi cô ta chứ không thì chúng ta khó mà được sự ủng hộ của hai bố con ông chủ tịch xã đấy.
Dung mừng hơn theo kiểu đàn bà vì cô đã hoàn toàn yên tâm về tình yêu của Trung đối với cô từ nay không còn hình bóng của Loan chen lẫn trong đó nữa. Loan đã thật sự đã yêu người khác, đã có chồng thì chắc chắn Trung không còn áy náy gì về việc anh bỏ rơi Loan để yêu mình. Hơn nữa chồng của Loan là Điền, bạn thân của Trung và mình, thì tình cảm giữa Loan và Trung chắc chắn sau này không còn cơ hội nhen nhúm lại được nữa, mình đã có anh trọn vẹn.
-          Nhân lúc này sao mình không bàn luôn với Trung luôn chuyện của chúng mình. Tại sao không tổ chức luôn nhỉ ? Tình cảm của chúng mình đã quá đủ để về ở với nhau rồi mà !
Nhận ra cái nhìn kín đáo của Dung đối với Trung, rồi thấy cô có vẻ nghĩ ngợi định nói gì đó với Trung, Điền hiểu ngay đựợc vấn đề, anh muốn giúp Dung vượt qua sụ khó khăn đó:
-         Này Dung ! Mình nhận thấy hai bạn cũng đã chín muồi mọi mặt trong tình yêu và cuộc sống rồi. Sao không quyết định ngay việc thành vợ thành chồng nhỉ ?
Biết Điền giúp mình, Dung nói ra vẻ dỗi:
-         Chuyện đó đâu có phụ thuộc vào em. Anh đi mà hỏi anh Trung kia kìa !
Thấy Trung định bỏ đi, Điền lảng bảng giữ lại:
-         Này đừng có mà trốn ! Đứng lại đây để trả lời ngay ! Dung đã đồng ý rồi đó, bây giờ cậu tính sao ? còn chờ gì nữa đây ?
Biết là không thể chay được sự truy vấn tận tình của bạn, Trung đành đứng lại gãi đầu:
-         Đâu phải tại em ? Điều đó là do Dung quyết định mà !
Cười phá lên vui vẻ, Điền chộp ngay tay Trung kéo đến bên Dung, lúc này giả vờ đang viết một cái gì đó trên tờ giấy trước mặt :
-         Thế là rõ rồi đấy nhé, hắn ta muốn cưới rồi đấy. Đây tôi giao hắn cho cô ! Ngay lập tức cô dắt hắn lên uỷ ban mà làm giấy đăng kí kết hôn. Phải buộc hắn lại, không thì hắn lại chạy mất đấy ! Thôi hai anh chị bàn bạc ngay đi ! Tôi hết nhiệm vụ ở đây rồi, chúc hai người hạnh phúc !
Trung Dung nhìn theo người anh mặt rạng rỡ, tủm tỉm cười mãn nguyện đang giả vờ hết sức vội vã đi nhanh ra ngoài cốt để lại hai người ở riêng với nhau. Trung ôm  vai người yêu:
-         Chuyện bị ép duyên anh tưởng ngày xưa mới có. Ai ngờ ngày nay…
-         Ai thèm ép anh ! anh không cưới em thì em đi tìm người khác vây !
-         Ấy không ! Không ! Đừng giận dỗi ! Tuần đến mình đi đăng kí nghe em ! anh mong quá rồi.
-         Ứ ! ừ !
Trung phá lên cười:
-         Em đồng ý rồi đấy nhé. Nhưng anh chỉ sợ ông bí thư huyện uỷ thôi. Công việc đang cần phải hoàn thành nhanh vậy mà đánh đùng một cái 3 nhân viên chủ chốt bỏ lại đấy để đua nhau đi cưới vợ cưới chồng. Ông mà nổi giận lên là anh với anh Điền chắc không biết trốn vào đâu mất.
Cô gái giả vờ phụ hoạ:
-         Chúng mình bậy quá nhỉ ! Chết thật ! chúng mình trốn đi đâu được nhỉ ? A em biết chỗ trốn cho anh và em rồi !
-         Ở đâu ?
-         Thì chúng mình trốn vào nhà của bố mẹ em thôi ! Đố ông bí thư huyện uỷ dám mò đến đó mà đánh anh và em ! Bố em sẽ cho ông ấy biết tay ngay !
-         Đúng ! phương án thật tuyệt vời ! Anh ! Trần đức Trung khẳng định quyết tâm một lần nữa, lấy vợ ngay lập tức. Chúng tôi không sợ Đồng chí bí thư huyện uỷ.
Đang mải đùa Trung không biết đựơc ông Lập xuất hiện ở của phòng làm việc sau lưng anh. Dung hốt hoảng:
-         Anh Trung !
-         Em sợ cái gì ! Chúng mình đã quyết rồi thì đâu còn phải sợ đồng chí Bí thư huyện uỷ…
Anh bỗng nín bặt khi nghe Dung kêu to:
-          Anh Trung ! Bố!
Trung từ từ quay lại nhìn, nhận ra ông Lập, anh rủn cả người vội chống tay vào mặt bàn lắp bắp:
-         Chào chú ! …Cháu …cháu …xin lỗi !
Ông Lập giận tím mặt:
-         Cậu vừa nói cái gì ? nói lại cho tôi nghe !
Trung nhìn Dung lúc đó cũng không hơn gì anh, mặt trắng bệch, đứng lặng thinh, anh lí nhí:
-         Cháu chỉ đùa ! cháu xin lỗi !
-         Lỗi với phải gì ! Tôi có điều gì thì nói với tôi ! Tai sao cậu lại nói vụng trộm như vây ? Cậu sợ nói trước mặt tôi lắm hả ! Tôi thất vọng về cậu quá !
Nhận thấy sự việc trở nên trầm trọng do hiểu nhầm, Dung chay lại bên bố nũng nịu:
-         Bố ! Bố nghe con nói đã ! Bố hiểu nhầm chúng con rồi !
Nét mặt ông Lập thoáng giãn ra:
-         Bố hiểu nhầm cái gì ?
-         Chúng con đang bàn chuyện làm đám cưới thì bố đến !
-         Cưới ! ai cưới ? Tôi đang bực vì anh chàng Điền của các anh chị đây ! Đang lúc nước sôi lửa bỏng này lại xin nghỉ phép !
-         Không ! Đám cưới của chúng con cơ !
Ông bố dịu giọng:
-         Nói rõ cho bố nghe nào ?
Dung kéo tay Trung đến bên bố:
-         Anh nói cho bố nghe đi !
Biết sóng gió đã qua rồi, Trung không còn cách chon lựa nào nữa, đành ngoan ngoãn:
-         Thưa chú ! Đáng lẽ thì cháu phải cùng bố mẹ cháu đến nhà chú để thưa chuyện với cô chú vào lúc khác. Nhưng đã đến như thế này rồi thì cháu xin nói luôn. Cháu và Dung thân thiết với nhau đã lâu và tình yêu của chúng cháu đã bền chặt, nên cháu và Dung quyết định xin phép bố mẹ hai bên để được về chung sống vợ chồng cùng nhau. Cháu xin chú đồng ý !
Ông Lập ngẩn ra rồi bỗng đập bàn tay cứng to của mình vào vai Trung và cười to:
-         Cái gì ? Các con xin cưới hả ? Trời đất ơi ! Tưởng là gì ! Bố chờ các con nói điều này đã lâu rồi chứ nói gì đến chuyện phản đối ! Đồng ý ! làm ngay đi ! “ Lấy vợ phải cưới liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha “ các cụ đã nói vậy rồi ! À mà khoan, hai đứa cứ đi làm thủ tục đăng lí kết hôn đi, còn cưới thì phải báo cho ông bố của Trung xem có về được không cái đã.
Hai người sung sướng đồng thanh:
-         Cám ơn bố ! Vâng ạ !
-         Nhưng làm gì thì làm 3 đứa: hai con và Điền vẫn phải gắng hoàn thành bản tính toán chi tiết về xây dựng xã Trung sơn thành hợp tác xã sản xuất nông nghiệp điển hình của huyện ta để trình Thường vụ huyện uỷ đầu tháng đến nghe không !
Trung đứng thẳng, cố ý trịnh trọng:
-         Thưa Đồng chí bí thư, chúng con xin hứa: “Vui duyên mới nhưng không quên nhiệm vụ “ạ !
Ông Lập vuốt tóc con gái:
-         Bố yên tâm ! chúc mừng con gái yêu của bố ! Thôi hai đứa ở lại với nhau, bố trở lại phòng làm việc đây ! Trung nhớ viết thư cho bố của con nhé ! Chắc ông ấy vui lắm đấy. Rốt cuộc thì  hai thằng già này  cũng đã trở nên sui gia với nhau rồi.
Dân thị trấn và đặc biệt là cách đàn ông còn độc thân trong cơ quan uỷ ban huyện xôn xao về sự kiện  Trung - Dung và Điền – Loan thành vợ thành chồng. Người ta bàn tán mổ xẻ về mối tình của Điền và Loan nhiều hơn vì việc tuyên bố yêu nhau rồi phát thiệp mời cưới vào chủ nhât tuần này, khiến ai cũng bất ngờ, thậm chí còn gây thất vọng xen lẫn ghen tị.
Vẫn anh chàng thư kí tổng hợp của huyện uỷ khơi đầu trước hết trong bạn bè chè thuốc ngày chiều hôm đó:
-         Thế là hoa đã có người hái mất rồi ! Mà người có diễm phúc đó lại là anh chàng người Bắc khù khờ nữa chứ. Đành rằng lỗi tại tớ bày mưu quân sư, và hắn là người đã trả công cho tớ ấm chè và bao Điện biên hôm đó, nhưng tớ cũng cảm thấy tiêng tiếc, khi từ nay chúng ta không có cơ hội ngắm nàng như là một bông hồng xinh đẹp của chung nữa.
Một chàng trai trẻ ngậm ngùi:
-         Đúng là tôi chủ quan quá. Cứ nghĩ rằng sau khi biết rõ sự thất bại trong tình cảm với Trung, Nàng phải cần thời gian ít nhất là nữa năm mới có thể lấy lại được thăng bằng để chấp nhận yêu mình được. Ai ngờ !
-         Thế cậu không nghĩ là nếu cậu trở thành như tay Điền hiện nay thì đó là có một sự đau khổ phải chấp nhận để có được người đẹp ư ? Có lẽ lúc này hắn Điền đang loá mắt, nhưng sau này khi đã thành vợ thành chồng rồi thì hắn mới nhận ra được và có đau khổ thì cũng đã muộn mất rồi.
Mọi người có mặt nhao lên:
-         Thế là thế nào hả Tư ?
-         Có thế mà không hiểu ? Tớ hỏi các cậu: ai chủ động đến thăm Trung trước và cũng là người thường tự mình đi xuống nhà Trung chứ không phải ngược lại ?
-         Thì Nàng chứ ai nữa !
-         Như vậy chính nàng là người rất yêu Trung và hy vọng mình sẽ vươt qua được cô con gái ông Lập để trọn chiếm lấy con trai ông đại tá quân đội đúng không nào ?
-         Đúng !
-         Nhưng sau một thời kì phân vân lựa chon thì Trung đã khôn ngoan chọn Dung , theo đúng Logic của lí trí và dư luận xã hội, và dĩ nhiên là nàng của chúng ta bị ra rìa và đau khổ !
-         Quá đúng !
-         Thông thường, nếu người ta đau khổ vì bị phụ tình không quá sâu sắc thì người ta sẽ âm thầm chịu đựng , rồi thời gian trôi qua là liều thuốc chữa nhẹ nhàng nhất để rồi nàng sẽ lại chấp nhận yêu ai đó trong chúng ta hay Điền một cách chậm rãi từ từ với tâm trạng của con chim đã bị một lần trúng tên nên sẽ rất thận trọng khi thấy cái cành cong nào đó cũng sợ đó là một cánh cung nữa.
-         Lại quá đúng !
-         Nhưng khi tình yêu quá sâu sắc, hy vọng càng lớn thì nỗi đau càng ghê gớm. Khi đó người ta hay phải tìm một liều thuốc thật mạnh để làm dịu trái tim đau khổ của mình và cũng dùng cách chữa đó để trả thù người phụ tình mình, làm đau lòng chàng vì biết chàng cũng yêu mình nhưng lại chạy theo sự tính toán để cưới người khác làm vợ. Chính Nàng của chúng ta đã chọn Điền để làm phương tiện trả thù tình một cách vội vã đến như vây, chứ không chờ Trung Dung làm đám cưới xong !
-         Đúng ! Đúng ! Đúng quá !
-         Thế bây giờ có cậu nào thích lấy một cô vợ đẹp thì thật đẹp đấy nhưng chúng ta chỉ có phần thể xác còn phần hồn thì lại không ở bên ta không. Và người ta đã có câu” Tình cũ không rủ cũng đến” liệu có ai biết đến một ngày đẹp trời nào đấy nàng không thẳng đuột ra với ta rằng : em không yêu anh, anh ấy không hạnh phúc với vợ không yêu, chúng em muốn quay lại với nhau. Lúc đó li dị được thì còn tốt , chứ không li dị được vì vướng mắc con cái, tài sản, có phải là một bất hạnh khủng khiếp không hả !
Mọi người lặng đi, không ai bàn tán nữa. Một lúc sau Tư trầm ngâm:
-         Nói gì thì nói nhưng anh chàng Điền là một người hiền lành tốt bụng. Trong trường hợp này tớ cũng thấy mình có lỗi khi bày mưu cho anh ta hôm nọ và anh ta đã lao vào để hưởng xái yêu. Vây nên theo ý tớ chúng ta sẽ hết sức giúp đỡ anh ta làm đám cưới thật đàng hoàng, chứ không yêu cầu anh ta làm thật to như trước đây chúng ta đã thề với nhau. Đồng thời yêu cầu các vị đừng có ai nói lại sự phân tích của mình vừa rồi cho hắn biết, kẻo hắn phá tan đám cưới, hay ngay khi cưới xong đã thất vọng để tự hành hạ bản thân  hay hành hạ vợ.
Mọi người đều tán thành với anh chàng mưu sĩ, tuy sành sõi tư vấn cho người đời còn mình thì vẫn chưa có vợ để được yêu thương chiều chuộng hàng đêm.
Với sự giúp đỡ tận tình chu đáo của mọi người trong cơ quan uỷ ban huyện, đám cưới của Điền – Loan được tổ chức đơn giản nhưng rất vui. Ai cũng muốn góp sức mình làm một cái gì đó cho cô dâu chú rể, tuy chỉ có tiệc ngọt với kẹo bánh Hải châu, thuốc là Tam đảo, rượu cam Hà nội, nhưng ca nhạc cây nhà lá vườn của mọi người thật xôm trò. Tưởng chỉ có một băng pháo sẽ được nổ khai mạc ai ngờ mấy anh độc thân của hội Tư lém còn dấm dúi mang thêm, đốt rầm trời, xác pháo tung đỏ rực cả sân của hội trường uỷ ban hành chính huyện. Quà cưới xếp tràn cả một góc sân khấu. Trong những năm này không ai mừng cưới bằng tiền mặt cả, nên đủ loại dụng cụ gia đình, mà nhiều nhất là chậu thau tráng men Trung quốc, nồi nấu cơm, bình nước giữ nhiệt Rạng đông, xà phòng thơm… và cũng không ít người tặng đồ dùng cho trẻ sơ sinh với lời chúc vợ chồng mới chóng có em bé.
 Cô dâu rạng rỡ hạnh phúc trong bộ quần áo giản dị, áo sơ mi bằng phin Trung quốc trắng quần lụa đen và cũng chỉ được trang điểm thêm một cách đơn giản do mấy cô trong đội văn nghệ huyện giúp cho, nghĩa là cũng môi hồng má phấn nhưng rất nhẹ nhàng. Thật ra chỉ cần vậy Loan cũng đã rất đẹp rồi, hạnh phúc từ trong sâu trái tim cô nở tràn ra trên khuôn măt, giọng nói, nụ cười và dáng đi khoác tay người chồng yêu quí của cô. Với áo sơ mi trắng, bỏ trong quần và chiếc thắt lựng bộ đội thắt chặt chiếc quần vải kaki màu kem, Điền dẫn vợ tươi cười đi từng bàn chào hỏi và cám ơn một cách chững chạc. Nhìn hai người hạnh phúc tình tứ bên nhau giống như hình đôi bồ câu trắng đang tung cách bên hình hai chữ Đ L đỏ rực mềm mại quấn nhau trên tấm phông màu xanh da trời chăng suốt chiều ngang sân khấu, ai cũng mừng, nhưng trong lòng họ còn vương một sự ái ngại vì họ nghi ngờ tình cảm của Loan dành cho Điền theo lối lí luận của anh chàng Tư. Đáng ra theo ý định của Điền thì anh mời Trung và Dung làm phù rể và phù dâu, nhưng ông bố Loan với sự ủng hộ của Tư lém đã không đồng ý và thay vào đó hai người khác, Điền mới đầu không nhận ra được lí do nhưng sau đó nghĩ lại anh thấy như vây là hợp lí và hợp tình, anh cũng vui vẻ giải thích cho vợ biết điều đó để cô hiểu, Loan nói nhỏ:
-         Em cám ơn anh ! Chồng yêu quí của em ! Cám ơn bố và anh Tư, đã giúp cho anh Trung không rơi vào tình thế khó khăn trước đám đông.
Tuy vậy Trung và Dung là hai người tích cực nhất trong công việc chuẩn bị tổ chức cũng như điều hành đám cưới, họ vui như trong đám cưới của mình vậy. Vợ chồng ông bí thư Lập ngồi bên cạnh bố mẹ Loan nhìn 4 đưa con của họ mà hởi lòng hởi dạ. Điều thật đặc biệt là Điền đã mời được vợ chồng ông Đại đội trưởng năm xưa giờ là  Trung tá tham mưu trưởng Sư đoàn,  xin nghỉ phép vào dự như là một đại diện của nhà trai bên cạnh mẹ và em của anh. Điền không bao giờ quên được những ngày gian khổ và ân nhân của mình. Sự có mặt của thủ trưởng cũ bên anh trong ngày vui này làm cho anh càng vững lòng hơn trên con đường phấn đấu.
Loan không ngờ đêm tân hôn mà cô thấp thỏm chờ đợi với cảm giác vừa thích thú vừa sợ sệt mấy ngày vừa rồi thoả mãn mong ước của cô một cách tuyệt vời đến như vậy.Từ khi ý thức được cuộc đời của một người đàn bà là như thế nào và đã hết lòng yêu Điền cô đã rất sẵn sàng dâng hiến tự nguyện cho chồng tất cả những gì thiêng liêng nhất của người con gái trinh trắng, nên Loan đã lặng lẽ ứa nước mắt âm thầm khi ngồi cùng anh trên chuyến tàu đêm ra quê anh, vì cô không dành được một sự trong sáng toàn ven của cô khi nhớ đến sụ việc khủng khiếp đã xảy ra hôm nọ. Dù Điền đã nhiều lần khẳng định là không có điều gì xả ra với cô cả, nhưng cô biết rằng ít nhất đã có con ác thú đã nhìn ngắm được cơ thể không quần áo và đã dày vò bộ ngực trinh tiết của cô. Như những người con gái đứng đắn và chung thuỷ khác, cô ý thức rõ ràng rằng không được bất cứ người đàn ông nào khác ngoài người chồng yêu quí được phép nhìn ngắm nhưng nơi kín đáo của cơ thể mình, huống gì hắn đã sờ soạng, nắn bóp dày vò cô một cách ghê tởm như vậy. Loan thấy mình đã có lỗi rất lớn với chồng và lại càng yêu thương anh với một tâm lí chịu ơn sâu sắc hơn.
Nhưng cũng chính chưa từng trải nên Loan hình dung người đàn ông nào cũng có ý thức làm chủ cơ thể của người vợ hay người tình của mình, nên hành động chiếm đoạt là không thể không có được khi họ yêu hết mình, say sưa hết mình, khám phá hết mình trong bản năng tình dục của giống đực. Chính hình ảnh của một chú Trung Kiên hiền lành nhã nhặn ngày thường trái ngược với con thú cuồng dục của hắn khi dày vò cô, cảnh báo cho Loan cái nỗi sợ ám ảnh đó.Ngay trong cái đêm đó ở nhà Điền cô sẵng sàng dâng hiến cho anh, có lẽ dù nó cuồng bạo đâu dớn đến đâu thì nó cũng không bằng được sự đau đớn tột cùng khi tên ác thú đã gây ra cho cô, và cô lúc đó sẽ vượt qua được một cách nhẹ nhàng rất nhiều. Nhưng bây giờ thì cô sợ, biết đâu dưới áo người đàn ông lịch thiệp của anh thì khi cô đã của anh hoàn toàn và nhất là trong đêm tân hôn khi say trong tình dục anh làm cho cô khủng khiếp khi cô bước sang thế giới đàn bà , làm vợ và làm mẹ. Đã có người phụ nữ có chồng thủ thỉ cảnh báo cho cô điều ấy trong nhưng lúc trò chuyện thân tình. Và cô lại biết Điền có cơ thể rất nam tính , bắp tay và bộ ngực cuồn cuộn…Vã cô lo sợ  thầm nghĩ, dù thế nào cô cũng sẽ vượt qua để cho chồng mình thoả mãn.
 Loan tỉnh ngủ thì chồng cô đang làm một việc gì đó ở dưới bếp, cô định xuống làm giúp anh, nhưng mới định cựa mình cô cảm thấy hông mình đang còn hơi e ẩm và cô mỉm cười tự cho mình nằm thêm một tí, một tí nữa thôi, trong cái buổi sáng đầu tiên đời người đàn bà có chồng.
Đêm qua, khi chỉ còn hai vợ chồng trong căn nhà riêng của họ. Điên bảo Loan đi tắm trước, khi quay vào phòng ngủ cô kinh ngạc sững sờ trước những gì mà anh đã kì công chuẩn bị. Chiếc giường một của anh được thay bằng một chiếc giường đôi đóng theo kiểu có hộp gỗ nhỏ đầu giường, hai bên có hai bàn nhỏ để hai chiếc đèn ngủ có chụp bằng vải  đang toả ra ánh sáng màu hồng mờ ảo. Giường được phủ vải trắng trên chiếu dày, một đôi gối bằng lụa hồng nhạt lồng thêu  2 chữ ĐL nằm ngay ngắn trên chiếc chăn dạ có hoa văn các cặp chim công đang múa, gấp đôi vừa để làm nêm vừa có thể dùng để đắp khi trời lạnh. Một chiếc tủ quần áo có gương soi toàn thân đứng ở góc phòng giũa những bức tường quét vôi hồng nhạt được Điền kì công trang điển bằng những bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp cắt từ tờ hoạ báo Trung quốc ra. Một cốc nước cam nhỏ đặt trên bàn ngủ phía bên trái, Loan biết là chồng cô đã chuẩn bị sẵn cho cô uống. Cô sung sướng, thận trọng ngồi xuống mép giường, cô sợ mình hành động lỗ mãng sẽ làm tan biến giấc mơ của mình. Điền đã đứng ở cửa phòng trong bộ Pysama trắng có sọc nhỏ, Loan vùng lên lao vào người chồng tay vòng qua cổ anh với nụ hôn và tiếng thì thào cảm động:
-         Cám ơn anh , chồng yêu quí của em !
Điền bế bổng vợ trong tay, anh đi vòng quanh giường để sang phía bên kia, khẽ khàng đặt vợ xuống mặt nệm, loan không cho anh rời khỏi mình cô cố kéo anh xuống, hai người không tách nhau ra nữa. Bàn tay và đôi môi nóng rát của Điền nhẹ nhàng mớn trớn trên  mặt trên cổ, trên ngực ...dìu Loan từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn leo lên cái dốc thoai thoải của cảm xúc người con gái đang yêu và được yêu, cho đến khi cơ thể của cô cuống quýt tìm nhu cầu hơi ấm của da thịt Điền và cơ thể, tâm hồn của Loan tan biến sau một tiếng sét chói loà vạch ngang bầu trời, với tiếng sấm oà ra vô thức của không khí bị dồn ép chọc thủng, lặng im đến ngột thở rồi sầm chớp lại vạch vạch tung không gian. Môi trong môi hai vợ chồng leo vượt qua những đỉnh núi nhỏ để đến đỉnh cao tràn ngập ánh sáng dịu dàng thân thiết gần với thiên đường, rồi họ cùng oà kêu lên vì sung sướng và ngạc nhiên, hạnh phúc tột cùng. Những nụ hôn của Điền lên mắt cô một cách âu yếm, biết ơn, kéo Loan quay về thực tại. Cô ứa nước mắt, thì thầm vào tai chồng:
-         Cám ơn chồng yêu của em !
-         Anh yêu em vô cùng ! vợ yêu của anh !Cám ơn em !
-         Thật tuyêt diệu phải không anh !
Điền trả lời vợ bằng cách vòng tay sau lưng vợ siết thật chặt.
Loạn lặng đi rồi nói:
-         Mình đã có con rồi !
-         Sao em biết
-         Những rụng động sâu nhất trong cơ thể và tâm hồn của em, nói với em như vây ! Con mình là sự hoà hợp kết nối sâu đậm thăng hoa nhất giữa chúng mình, và em đã biết được cảm giác đó trong những phút giây hạnh phúc vừa qua.
-         Anh cũng tin như vây, và anh mừng quá.
Uống một ngụm nước mát dịu mà Điền trao cho, Loan nhẹ nhàng gối đầu trên cánh tay vạm vỡ của chồng. Hai người chìm vào một giấc ngủ thật sâu, trong ánh sáng dịu dang màu hồng của cây đèn ngủ nhỏ.
 Ngược với tính cách mạnh mẽ và kiên quyết, nhiều khi rất bạo dạn trong cuộc sống xã hội của Loan thì trong cuộc sống tình dục của cô lại rất dễ bị tổn thương khi bị quá nồng nhiệt, thô bạo của người chông, cô muốn bữa tiệc trong phòng ngủ vợ chồng của cô bao giờ cũng nhẹ nhàng, lãng mạn, sâu lắng với những món ăn không quá mặn, cay, hay nóng, hai vợ chồng cùng âu yếm chăm sóc nhau từ tốn, tôn trọng, bình đẳng để thưởng thức hết cái sâu đậm ngon lành mà tạo hoá vốn không vô tình khi chia thành hai nữa âm dương luôn phải tìm đến nhau để hôn phối. Cô không ngờ chồng của cô lại cũng là tuýp người đồng điệu với cô như vây. Loan biết mình rất hạnh phúc.