Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

TẢN VĂN ĐỜI NGƯỜI . Thằng khùng

2.  
 Hắn nhấn mạnh chân đạp Gas làm chiếc xe Mercedes ML với công suất 175 Mã lực đột  ngột rùng mình vọt lên , tấm lưng nóng hừng hực của hắn dí sát vào lưng ghế da với cảm giác bỏng rát. Hai bàn tay tự dưng ướt đẫm mồ hôi, hắn ghì chặt Voland, trong đầu óc mụ mị  của hắn chỉ còn văng vắng ma quái  một ý nghĩ  hả hê xúi duc trộn lẫn  đớn đau tuyệt vọng:
-                     Nhanh lên ! nhanh nữa lên ! Đâm này ! Đâm vào gầm chiếc xe tải đang chay trước kia đi ! mọi việc sẽ kết thúc nhanh chóng thôi mà !
Kim đồng hồ tốc độ nhảy dần lên 190 km/ giờ, chiếc xe lao chéo qua hai luồng của đường cao tốc A5 để bám vào tuyến trong cùng dành cho nhưng chiếc xe LKW to lớn lừng lững chạy nối đuôi nhau. Cả thân thể cứng đờ vì đớn đau của hắn gắn chặt với chiếc xe nặng gần hai tấn thành một khối điên khùng vùn vụt rút ngắn khoảng cách tự sát. Chỉ mươi giây nữa thôi là xong, là chấm dứt mọi sự lo loan vô vọng, chấm dút mọi sự buồn rầu không thể phân bua được với ai:
-                     Không ai có thể thông cảm được với nỗi đau đớn của ta ! Mà cũng chẳng cần ai ! Ôi cuộc đời khốn khổ này ! Chỉ một chóc nữa thôi sẽ có một vụ tai nạn giao thông khốc liệt xảy ra, bình thường như bao nhiêu vụ Unfall vẫn được thông báo trên radio hay trên truyền hình hàng ngày. Các con thân yêu của ta sẽ nghe thông báo của Polizei và rồi …
Nghĩ đến đây hắn lại chùng xuống nhu nhược, mắt ứa lệ, chân nới bớt gas chuyển sang rà nhẹ bàn đạp phanh. Nghĩ đến sự đau đớn vật vã của hai đứa con gái khi biết tin cha chết, hắn lại không còn can đảm lao vào hư vô tuyệt vọng nữa. Lần này hắn lại không vượt qua được chính mình như nhiều lần trước đây. Ngoặt vội xe vào một bãi đỗ cạnh đường, chỉ kịp tắt máy hắn rã rời gục mặt vào tay lái. Đắm chìm trong nôi tái tê buốt lạnh lồng ngực, hắn tự xỉ vả mình:
-                     Đồ hèn ! sống đớn hèn nhu nhược ! Tìm đến cái chết cho thanh thản mà cũng không dám ! Hèn quá ! hèn quá ! Trời ơi !
Cảm giác cân kề với cái chết  làm cho cơ thể của hắn bải hoải, mặc dù trí tuệ  của hắn cứ sùng sục tách ra, vượt ra khỏi cái đầu hâm hấp  mụ mị của một kẻ bất đắc chí để ngạo nghễ từ một chỗ cao vời nào đó sa sả rủa mắng hắn về sự nhu nhược thảm hại  của một gã đàn ông khoả mạnh sung sức nhưng vô tích sự. Nhưng cũng chính cái trí tuệ đầy kiêu ngạo đến tần nhẫn  đối với hắn  vừa ngay đó lại vụt quay ngoắt lại trong cơ thể đò đẫn:
Vì sao lại phải quan trọng hoá mọi vấn đề lên quá mức như vậy  hả ? Vì sao lại tuyệt vọng ?  Mình cũng đã làm được nhiều điều đó thôi ! So với bao kẻ khác mình cũng rất thành đạt trong cuộc đời tha hương này rồi  mà ! Hà cớ gì mà đòi hỏi hơn nũa ? Tại sao lại thất vọng đến vô lí để đến nỗi phải muốn lao đầu vào cái chết ? Nếu quả thực chán cái cuộc sống nhàm chán, dung tục thì hãy rủ hết, mạc kệ hết mà ra đi, mà quay lại với chính nhưng ham muốn mãnh liệt mà mình hằng ấp ủ tôn cao. Các đứa con ngoan ngoãn đẹp đẽ của minh đang rất cần đến cha, dù đó là một người cha ngu ngốc hay khùng điên, dù có vô tích sự đến thảm hại thì sự còn sống trên cõi đời này của mình cũng có tác dụng cho chúng một chỗ dựa, chí ít thì cũng là danh nghĩa hình thức. Cuốc sống vật vờ vô nghĩa ư ? Thế gian này còn khối kẻ mằm mơ cũng không  với tới được nhưng gì mà mình đã và đang có trong tay trong tay đó thôi ! Hãy dẹp nhưng ước vọng điên rồ cao cả đến hoang tưởng của mày đi Hà ơi, năng lực mọi mặt của mày chỉ đến dược như vậy này là tốt lắm rồi ! ừ ! thì đành rằng cuộc sống chỉ thuần cơm áo gạo tiền đói với mày là nhàm chán vô nghĩa, nhưng mày còn có những đứa con xinh xắn ngoan ngoãn yêu thương: Mày đã từng nghĩ và dặn lòng sẵn sàng hy sinh tất cả để cho cuộc sống của chúng đầy đủ và hạnh phúc hơn mình thời thơ ấu, vậy hà cớ gì mà còn phải tự giằn vặt, phân tâm đến lập dị điên điên vậy hả ?
   Hắn rã rời ngồi tựa vào lưng ghế da nóng rực hơi người. Dòng xe lao vun vút chỉ cách hắn hơn chừng 10 m làm cho xe cua hắn lien tục bị chao rung do gió tạt của các khối sắt chuyển động hơn 100 km /h tao ra. Như cuộc sông hiện đại hối hả cuồng điên cuốn hút con nguời trong dòng chảy một chiều bất tận, chạy xe trên đương cao tốc là chấp nhận nhập vào một dòng sông  sắt thép gầm rú, căng thẳng không được sơ suất, chỉ một sai lầm trong xử lí tình huông khi chuyển luồng hay lệch tay lái là con người phải trả giá rất lớn thậm chí mất mạng. Hắn đã hơn 20 năm cầm lái và đã nhiều lần đổi xe vì tần số tăng km nhanh của chúng. Bạn bè của hắn vẫn thường ghi nhận về khả năng lái xe đường trường bền bỉ và hệ số an toàn cao của hắn trong cộng đồng. Quả thực là đã có thời hắn mê tốc độ như nghiện một loại ma tuý nhẹ vậy. Hễ có dịp ngồi vào ghế lái là hắn hăm hở rú ga tìm cách chay ra đường cao tốc để cảm nhận  cảm giác bứt phá chủ động điều mà trong cuộc sống hắn khao khát nhưng thường là không đạt được. Những lo toan trách nhiệm, các mối ràng buộc không thể rứt được, khả năng giải quyết điều hành chuyện cơm áo gạo tiền cho gia đinh và người thân không cao của hắn khiền cho hắn mắc kẹt và mụ mị trong các tính toán và hành động. Vốn là người giàu mơ ước sáng tạo, hắn càng cứ quậy vươn lên trong tâm hồn thì thì thực tiễn trần trụi càng thít chặt và cuối cùng là chẳng mấy khi hắn đuộc hưởng niềm vui sáng tạo bứt phá để rồi chỉ còn có thể tìm được nó một tí ngắn ngủi khi dấn mạnh ga một cách cơ học.
 Tiếng nhạc chuông đạc trưng của máy điện thoại Nokia cất lên ngân nga kéo hắn ra khỏi cơn mê.
-                     Ở đâu đấy ? Sao sao lâu thế ?
Hắn lặp bập phân bua:
-                     À ! Anh ngồi ở Parkplatz nghỉ một tí ! Anh về ngay !
Chưa chờ hắn nói hết câu thì vợ hắn đã tắt máy. Phải ! Chính vợ hắn vừa gọi cho hắn. Cách nói và cách sử dưng điện thoại một cách cụt ngủn hối hả dù không có lí do về mặt thời gian đó chỉ có ở vợ hắn khi nói chuyện với hắn. Cô ta vốn trước đây là cô giáo day Ngữ văn đã tỉnh bơ khi hắn trách cứ cách nói chuyện đó:
-                     Tôi không thích nói năng theo kiểu cải lương anh anh em em với ai cả …
-                     Thế nhưng câu cú phải đúng ngữ pháp một tí - Hắn phản đối.
-                     Việc gì phải vậy ! Vớ vẩn !
Biết là không thể xoay chuyển được cách nghĩ của vợ, hắn đau đớn im lặng và không lần nào nữa khuyên bảo hay yêu cầu. Vốn được sinh ra trong một dòng họ khoa bảng ở đất kinh thành Phú xuân cũ, yêu cầu cao nhất trong giao tiếp hàng ngày với nhau là chỉn chu lễ phép đúng mực nên hắn thấm lắm cái nỗi buồn trớ trêu bây giờ mà không thể giải bày cùng ai. Chỉ biết tự trách mình đoảng vị bất tài không làm nên giàu sang khiến vợ mình nể vì tôn trọng, hắn quen dần rồi cung thấy bình thường dù khi mói chuyện với vợ hắn vẫn thấy gai gai khó chịu như khi đang ăn liên tục vấp phải sạn đá vậy.
Dù cũng học hành đỗ đạt này nọ nhung vốn tri thức bây giờ của vợ hắn dường như chỉ còn đọng lại nhưng phép nhân chia cộng trừ lời lãi và trường học XHCN  cùng cách giáo huấn của ông bố hằn sâu cho cô ta khả năng đấu tranh không khoan nhượng về quyền bình đẳng, về tính cương cường bất khuất của phụ nữ trong xã hội. Trong gia đình  tính cách đó khiến một kẻ nặng về nội tâm, thiết tha tình cảm như hắn khó chịu vì không thể ngờ cô gái mình yêu yếu đuối ngày nào bỗng dưng cho đến ngày nắm được lợi thế trông gia đình lại trở nên khô khan như vậy. Nhiều cuộc cải vã nay lửa đã xảy ra nhưng không hiệu quả, nhìn nhưng khuôn mặt ngơ ngác đến tội nghiệp của con cái trong thời gian mẹ nó tiến hành cuộc chiến tranh lạnh kéo dài hàng tháng, hắn đành chào thua và thuần phục. Hắn đã tự đánh mất mình như vậy đấy. Nghĩ đến đây hắn lại tự động viên mình bàng một câu sáo rỗng tầm thường:
-                     Thôi thì số mình nó vậy, mình kém cõi thì đành sợ vợ thôi. Sợ vợ mình chứ đâu sợ vợ người khác mà phải buồn xấu hổ.
Nổ máy xe rồi lao xe vào dòng xe cuồn cuộn trên đường mà trong đầu vẫn chua chát một câu:
-                     Phải sống tiếp thôi. Thằng nhu nhược ạ !
hắn đạp mạnh chân ga xuống sát mặt sàn xe.