TẢN VĂN ĐỜI NGƯỜI. Kỉ niệm thứ nhất

CHƯƠNG 1
  Nước biển đã lọt vào trong kính lặn làm cho Hà không nhìn rõ được cảnh vật đẹp như trong tranh của rặng san hô sặc sỡ bám trên gành đá ngầm sâu dưới chừng 5 mét nước. Luyến tiếc đưa tay vồ hụt một con mực to chừng bắp tay đang phóng thụt lùi qua bên cạnh mình, anh vội ngoi về hướng cái bóng  to đùng của chiếc thuyền đang bập bềnh trên mặt nước sáng bạc và chao đảo những tia nắng mặt trời rọi xuống đáy biển.
-                     Dưới đó đẹp không thầy.
Vừa khoả tay bơi, Hà hít một hơi dài lấy khí:
-                     Ôi ! thật là thần tiên. Đẹp lắm Dung ạ !
Cô sinh viên tỏ vẻ háo hức:
-                     Ươc gì em được ngắm dưới đó một tí. Biết có hôm nay thì ngay từ bé em đã đi tập bơi cho thật giỏi.
Một tay bám vào man thuyền, Hà chìa tay ra khuyến khích:
-                     Không cần phải biết ơi thật giỏi đâu. Chỉ biết bơi một tí là tôi sẽ giúp Dung bơi lặn ngay đây thôi miễn là em can đảm. Với tỉ trọng muối cao trong nước biển, em sẽ nổi được dễ hơn khi bơi ở đây. Xuống đi Dung. Tôi biết em thời bé vẫn bơi trên bến sông Hương  gần nhà em đó thôi.
Gạt làn tóc thề tung bay trong gió biển, khuôn mặt trái xoan trắng hồng trong nắng  lộ vẻ ngai ngần, nhưng Dung lại rất thích thú khi được thầy Hà quan tâm. Cô Sinh viên hai tay bám chặt mạn thuyền để cúi nhìn xuông làn nước biển trong xanh dang đập róc rách vào chiếc thuyền gỗ. Hai Cô bạn học trong nhóm đi thực tế thiên nhiên theo hướng dẫn của thầy Hà cùng với Dung, vốn đã biết  thiện cảm của bạn mình đối với người trẻ tuổi của họ rồi, được dịp này cùng la to vừa có ý trêu chọc gán gép, vừa có ý động viên:
-                     Xuống đi Dung ! Xuống với thầy Hà đi bồ ! Có thầy bên cạnh thì sợ gì !
Dung quay lại phản công:
-  Sao hai cậu không xuống ! Thầy là của cả nhóm chứ của đâu riêng ai ! Sao cứ ngồi rúm ró tránh nắng trong khoang thuyền vậy ?
-                     Nhưng chúng tớ không biết bơi ! Trừ mấy đứa con trai, thì cánh chúng ta chỉ có cậu biết bơi thôi.
Nhìn sang thân hình rắn chắc đang dập dình trong nước biển của thầy giáo trẻ, Dung thoáng đỏ mặt nghĩ:
-                     Xuống bơi nếu có làm sao thì mình phải dựa vào thầy …
Hà biết ý liền gọi to cho người thuyền chài đi theo đoàn làm nhiệm vụ cứu hộ:
-                     Anh làm ơn quẳng xuống nước hai cái phao cứu hộ có nối dây.
Biết không thể từ chối lâu hơn được nữa khi lòng ham thích đã chế ngự đầy trái tim con gái của mình, Dung đưa cho bạn chiếc mũ mềm rộng vành rồi xoay người dọ dẫm toài người xuống nước trong khi Hà rướn người đỡ khuỷu tay cho cô có điểm tựa. Qua phút ngỡ ngàng ban đầu, Dung bơi thoải mái dần trong nước biển, thân hình con gái trắng thon của cô lấp loá trong làn nước trong khiến Hà sững sờ. Thoát ra khỏi tiếng ồnâfo léo nhéo trêu chọc của mấy cô sinh viên nhút naast nhưng nghịch ngơm, Hà sủa lại kính lặn, hít một hơi sâu rồi lặn xuống. Không thèm để ý đến cảnh vật dưới lòng biển, anh lật người bám vào một chỏm đá ngầm. Trong đời anh chưa bao giờ lại có được diễm phúc như lúc này, thân hình cô gái trinh trắng với các đường nét gợi cảm nhất lồ lộ trong cánh áo tắm màu xanh thanh thiên đang bay lượn trên cao ngay trên anh. Anh không phải ngượng ngùng khi ngắm nhìn kì công của tạo hoá  trên trần gian: trong lòng biển chỉ có một mình anh mà thôi. Nảy ra một ý hay, Hà vội nhoài lên mặt nước:
-                     Bây giờ thì Dung có thể lặn được chưa ?
Khoả tay bơi đứng trong nước biển mặn Dung nhăn nhó:
-                     Nước biển chát chi lạ !
Hà cười:
-                     Sinh viên học về biển nhiều rồi thì còn lạ gì nữa !
Dung ngúng ngoẩy:
-                     Biết trong sách vở với bị uống thật ở đây phải khác lắm chứ thầy !
Với lấy một cặp kính lặn trong khoang thuyền, Hà bơi đên bên cô sinh viên xinh đẹp:
-                     Dung đeo kinh rồi lặn thử nhé !
-                     Nhưng em không lặn được sâu đâu !
-                     Tôi sẽ dìu em xuống ! Cung không sâu lắm !
Kín đáo liếc về chúng ban trên không thuyền, Dung biết họ đang hò reo hướng về người hai người bạn nam cùng nhóm  vừa bẻ lên được một cành san hô trắng. Cô chìa tay cho Hà:
-                     Thầy giúp em !
Cầm bàn tay mềm mại ngoan ngoãn của cô gái trong tay, tim thày giáo trẻ như ngừng lại vì choáng ngợp. Họ cùng lặng đi một lúc vì bối rối. Giong nói trỏ nên khàn khàn lạ lẫm, Hà lẵng tránh cặp mắt óng ánh nắng sâu thẳm:
-                     Dung… em… em tập lấy hơi nhé !
Cô gái choảng tỉnh:
-                     Dạ !
-                     Nào ! Hít vao từ từ ! Thở ra từ từ ! lần nữa ! …lần nữa !... rồi chủân bị ! hít vào thật sâu ! Lặn !
Chỉ cần vài lần là Dung đã có thể cùng thầy giáo của mình xuống đáy biển chiểm ngưõng thuỷ cung. Tay trong tay Hà dẫn cô gái chuồi sâu vào lòng dại dương. Yên ắng hoàn toàn . Những tia  nắng lung linh trên rặng san hô dủ màu sạc sỡ. Vạt rong biển xanh mướt gợn sóng tẽ ra khi Dung đưa tay vuốt qua , rất nhiều loại cá bơi trong các kẽ đá, trên mặt cát những con sao biển trắng hồng nằm ngổn ngang, tôm đá rất nhiều trong các hốc dương mắt lạ lẫm nhìn cô gái như ngạc nhiên về một nàng tiên cá đến thăm. Thả tay cô gái Hà bẻ vội một cành san hô đỏ rồi trao cho bạn. Sau cạp kính lặn mắt Dung hạnh phúc sang lên khiến cô tự dưng mở miệng. Nước biển mặn chát ùa vào khiến họng cô như bị thít chặt lại, tay ôm ngực cô quẫy mạnh đôi chân để tuồi nhanh lên mặt nước. Hà vội đỡ ngang hông cô gái khi thấy cô ho sặc sụa trên mặt sóng.
Giây phút khó chịu rồi cũng qua, nhung Hà vẫn chưa yên tâm. Anh cố đẩy cô học trò về phía mạn thuyền, khiến những người trên thuyền tưởng có vấn đề nghiêm trọng nào đó đã xảy ra, tiếng lao xao của hai cô bạn khiến Dung bình tĩnh lại:
-                     Không có việc gì đâu ! Cảnh dưới biển đẹp quá khiến tớ mở miệng nói nên bị sặc nước. Hới khó chịu một tí thôi ! Bây giờ thì ổn rồi !
Tuy vậy, Hà vẫn kiên quyết:
-                     Dung lên thuyền nghỉ một tí đi !
Anh nhờ hai nam sinh viên giúp anh đưa cô gái leo qua mạn thuyền bồng bềnh. Rồi anh tập hợp nhũng sinh viên có thể bơi lặn tốt trong nhóm cùng anh lặn xuống thu thập tư liệu và mẫu vật cho đoàn về sinh cảnh dưới lòng đại dương phục vụ học tập.
Khi đã trở về bãi cát trắng trong vụng biển dưới chân đèo Hải vân để nghỉ trưa, Hà mới nhận thấy cô sinh viên xinh đẹp của mình có một vết xước nhỏ trên cổ. Anh ngạc nhiên:
-                     Kìa Dung ! em bị thương kìa !
Cô gái ngượng ngùng:
-                     Em biết rồi ạ ! Chỉ hơi rát một chút thôi !
Hai cô bạn gái của Dung xuýt xoa bôi thuốc sát trùng cho Dung vừa gặng hỏi:
-                     Làm sao bồ lại bị xước vậy ?
Dung lảng tránh:
-                     Chắc tớ sơ ý để cho gỗ cạnh thuyền xát vào đó thôi ! Không quan trọng gì đâu.
Mọi người đều tin như vậy. Hà cũng không thể biết được câu chuyện vết xước trên chiếc cổ thanh mãnh trắng ngần như ngó sen của cô sinh viên năm thứ 2 lúc đó lại gây cho anh một nỗi buồn sâu sắc mãi hơn 4 năm sau và rồi trong cuộc đời dài nơi đất khách quê người đã nhiều lúc anh nhớ về nó như một minh chúng đã có thời anh đã sống có ý nghĩa.