Chương 11
Kẻ giấu mặt
Tiền và Tội ác
Miland, Italia, sáng chủ nhật. Tiếng đập cửa ấm ầm làm cho gã đàn ông Á châu đang há hốc mồm ngủ trong một căn hộ thuê chung trên phố Nhà Ga cựa quậy khó chịu:
- Mã Siêu à đậy thôi, ông chủ gọi mày đấy ! Mã Siêu à !
- Ừ ! Tao nghe rồi ! Bảo ông ấy chờ tao một tí !
Hắn cố ngồi dây vì thân thể mỏi rã rời đầu thì buốt như có kim châm.Buổi du hí xả láng với đám tuỳ tùng của ông chủ tối qua ở Venice để lại cho hắn một cơn say bí tỉ vì nốc đủ các loại rượu hảo hạng lẫn nhau, sau một cơn ngủ mê mệt hắn vân còn chưa tỉnh hơi men, Hắn chửi lầu bầu:
- Mẹ ! cái con thối thây Cao tiểu Sảo này thật to mồm, cứ hét âm ầm tên của tao giữa buổi sáng chủ nhật như thế này thật bực.
Chúng là bồ bịch với nhau từ thời trong trại tị nan bên Tây Đức, nên khi được ông chủ mới kéo hắn đi sang Milano này hắn không quên kéo theo nó, một đưa con gái béo tròn nhưng được cái khuôn mặt mủm mỉm xinh xắn rất hợp ý thích của hắn, với lại về việc chiều hắn của nó thì khỏi phải chê. Nhưng mấy hôm nay hắn mệt người, chui vào phòng nhỏ này ngủ riêng chắc làm cho con Cao Tiểu Sảo giờ đã mập ú lấy làm bực mình.
Lê bước sang phòng khách, Mã Siêu cầm lấy ống nghe trong tay Cao Tiểu Sảo:
- Dạ ! ông chủ, tôi Mã Siêu đây ! ông chủ gọi tôi có việc gì ạ !
- A Mã à ! Mobil của mày làm sao mà tao gọi mãi không được !
- Ôi ! xin lỗi ông chủ, máy của tôi hết pin từ lúc chúng mình đi xe từ Venice về lúc nữa đêm, tôi ngủ quên chưa sạc lại. Ông chủ gọi tôi có việc gì đấy ?
Tiếng ông chủ dịu gọng xuống trong ống nghe:
- Tao có việc phải đi xa một tuần, người phải đi theo tao là mày. Mày chuẩn bị đồ đạc đi 1 giờ nữa thì ra quãng trường trước nhà Ga lớn, tao sẽ đón mày ở đấy. Rõ chưa ?
- Đi đâu ạ !
- Rồi mày sẽ biết ! Đừng mà có bép xép, kể cả với con bồ mày, nghe chưa ?
- Dạ ! tôi biết !
Người đằng kia cúp máy đánh rụp làm hắn chưng hững. Hắn đã biết tính ông chủ nên không dám thắc mắc gì.
Cao Tiểu Sảo choàng tay ôm lấy cổ hắn nũng nịu:
- A Mã à ! Mày làm sao vậy ? không còn thương tao nữa à !
- Để yên cho tao một tí ! Ai bảo là tao hết thương mày ! Mấy hôm nay nhiều việc là tao mêt, ngủ chung với mày tao khó ngủ quá nên tao nằm riêng cho nó thoải mái một tí !
- Thế ông chủ gọi mày có việc gì thế ?
- Không phải việc của mày ! Mày chỉ cần biết ở nhà một mình, tao đi 1 tuần rồi về !
Con bồ nghe nói phải xa hắn 1 tuần thì lăn xả vảo người hắn mà hôn hít nũng nịu. Biết ý, Mã Siêu đành chiều con mụ béo đang trong cơn khát lại biết rằng lại phai chịu đựng tiếp cơn khát đó trong một thời gian nữa. Khi hai đứa đã mệt mỏi nhả nhau ra, hắn đê mê nhớ lại những kỉ niệm đẹp đẽ của chúng khi gặp nhau trong trai tị nạn chỉ có chơi dài nhưng không có tiền. Rồi những ngày mới sang Ý có tiền cùng nhau đi chơi hết thành phố này đến thành phố khác. Đẹp nhát là khi hai đứa thuê khách san trong một hẻm phố nhỏ gần quãng trường Sant Marco, Venice. Chúng cầm tay nhau chui luồn hết các ngóc ngách cổ của thành phố kì quan đó hay ôm ấp nhau trong khí lạnh phả ra từ mặt nước khi ngồi trong con thuyền nổi tiếng Gondolez bồng bềng trong các kênh rạch chay giữa các toà nhà, phố phường. Cô ả rất gây ấn tượng cho hắn khi mặc bộ đồ trắng, mũ rộng vành vải cũng trắng nốt đứng giữa sân quãng trường Sant Marco dang hai tay cho dàn chim bồ câu đậu chung quang và cả lên người.
- Dù sao thì nó cũng là đứa yêu mình nhất ! Các con bé đồng hương ở Milano này cũng như ở Venice quấn lấy mình cũng vì hắn cho tiền mà thôi. Thời ở Đức nhiều khi túng quẫn, con mụ này đã phải đi kiếm tiền về nuôi hắn, thoả chí bài bạc của hắn. Kiếm bằng cách nào thì hắn biết nhưng không nghĩ đến, miễn là chúng yêu nhau là đủ.
- Yêu nhau là đủ ! Hắn lẩm bẩm.
- Hả ? gì hả ? A Mã ? con bồ lại vóng tay ôm hắn.
- Anh nói là anh yêu em ! Hắn cố gắng dùng một ngữ điệu nhẹ nhàng nhất.
- Ôi ! A Mã của em ! Hai đứa lại rạo rực say sưa trong tình yêu khat nước cho đến khi hắn sực tỉnh nhìn đồng hồ:
- Chết mẹ rồi ! Tao phải chuẩn bị tắm, mày lo cho tao vài bộ quần áo ! Muộn giờ là ăn chửi ngay của ông chủ !
Trên chiếc xe BMW X5 sang trọng nhưng cồng kềnh và uống xăng như người ta tu Bier, loại xe chỉ dành cho các thanh niên nhiều tiền lắm của, chạy băng băng trên xa lộ từ Turin đi Genève, có 3 người: Mã Siêu ngồi dãy trước bên canh A Cao lái xe, băng ghế dài phía sau ông chủ nằm ngủ trên làn da nâu mềm của ghế. Ông ấy ngủ bù cho tối qua.
Mã Siêu không dám chợp mắt. Đó là nguyên tắc khi đi trên xe có ông chủ, hắn phải tỉnh táo để giúp lái xe tỉnh táo. Biết trước như vây nên hắn đã kịp uống cạn hai cốc café cực đặc, mặc cho ruột gan muốn lộn ngược lên vì say.
Xe đã qua một loạt hầm chui núi cái nào cũng dài trên 1 km. Đã bao lần đi qua đây hắn biết là xe sắp đến con đường hầm dài hơn 13 km chui qua đỉnh núi cao nhất châu Âu, đỉnh Mont Blanc trong dãy Alpe. Sang bên kia đường hầm là sang đến địa phận Thuỵ sĩ và cũng chỉ cách Genève non 100 km nữa thôi.
Bổn phận của hắn khi đi với ông chủ là im lặng làm theo mọi mệnh lệnh, không hỏi tại sao hoặc biết quá đi những gì xảy ra trước mắt. Nhiều lần ông chủ cũng có ý ngợi khen khả năng suy nghĩ của hắn, nhưng chỉ để cho hắn tự do phần nào trong hành động khi cử hắn đi thực hiện nhiệm vụ một mình. Chính đức tính biết bổn phận trong khi đầu óc tỉnh táo nhiều mưu kế của hắn khiến cho hắn là người được cưng chiều nhất trong hệ thống tổ chức bí mật mà ông chủ của hắn chỉ là một thuộc cấp cỡ hơi cao thôi, có lẽ ở cái bản tính hơi thô lỗ võ biền của ông ta nên ông ta không lên cao hơn được nữa. Nhưng hắn là người được ông ta tuyển mộ từ khi đang là đứa thất nghiệp sống chui rúc bằng những đồng tiền kiếm được bằng bốc vác hàng hoá hoặc dọn dẹp linh tinh trong trung tâm thương mại China ở khu Dreieich ngoai ô thành phố Frankfurt, hắn biết ơn và trung thành với ông chủ chỉ huy trực tiếp hắn là đủ. Nhờ có ông ấy mà hắn có nhiều tiền để rồi có rất nhiều thứ khác, hắn có thể trích một phần nào đó để gửi và quê hương cho bố mẹ hắn trang trải món nợ vay mượn cho hắn chay sang Hondurat rồi từ đó sang Đức.
Với kiến thức đã tốt nghiệp Trung cao, hắn biết rằng, không thể một lúc thân phận của hắn có thể lên cao ngay được nếu hắn không khôn khéo sử dung trí tuệ của mình đúng lúc và phải biết chờ thời. Ý thức được rào cản của nhiều đứa tay chân ở nước ngoài là mù tịt ngoại ngữ, hắn chịu khó học thêm tiếng Đức khi ở Đức và tiếng Ý khi chuyển sang sông ở Milano, tuy không giỏi nhưng tạm đủ cho hắn biết người ta nói gì với mình.Còn nói thì cái giống tiếng nước ngoài này làm cho hắn vất vả khi phát âm cho đúng, Fờ ran cờ fù – Frankfurt, chà khó quá.
- Đến đâu rồi Mã Siêu ? Ông chủ to béo vừa tỉnh mắt ngồi dậy hỏi, giọng còn ngái ngủ lãn trong một cái ngáp sái quai hàm.
- Thưa ông chủ ! xe đang vào trung tâm thành phố Genève !
- Ô, đến nơi rồi à ! nhanh nhỉ !
- A Cao! Mày cho xe đến chỗ tao đã bảo !
- Thư ông chủ, tôi đã gài địa chỉ đó trong máy dẫn đường của xe !
- Thế thì tốt ! À nhung mày phải nhớ là chúng ta không vào toà biệt thự đó bằng cổng trước đâu nhé. Mày cho xe đi ra phía sau sẽ có lối vào nhỏ hơn.
- Thưa ông chủ ! Tôi rõ rồi !
Xe lướt qua chiếc cầu Pont du Mont - Blanc cắm đầy cờ nhiều màu sắc bắc qua khúc sông nhỏ đổ vào hồ Leman của Genève. Qua kính xe phủ phản quang Mã Siêu thờ ơ ngắm nhìn cột nước phun cao ngất trên đảo nhỏ Jetee des Eaux - Vives giưa hồ, một trong nhưng nét độc đáo của thành phố giàu sang, đẹp đẽ này. Cái thành phố phủ đầy các biệt thự sang trọng của các nhà giàu trốn thuể từ khắp nơi trên thế giới tập trung về đất nước trung lập giàu có với hệ thống nhà Bank rất đáng tin cậy. Các tổ chức quốc tế cũng chọn thành phố trên dãy Alpe để đặt các cơ quan đại diện, tạo cho Genève thêm phần quan trọng so với các thành phố khác của Thuỵ sĩ.
Quảng cáo cho các hãng đồng hồ nổi tiếng của Thuỵ sĩ là thành phần chủ yếu chiếm phần lớn không gian trên các dẫy phố Quai Wilson, Quai Gustave và các khối nhà nhìn xuống hồ. Niềm tự hào của nghành công nghệ chính xác đứng đầu thế giới đựơc tôn vinh tối đa ở đây. Rất nhiều xe đẹp và đắt tiền chạy trên đường, nhiều xe cắm cờ ngoại giao đoàn phóng đi một cách bí ẩn oai vệ.
Khéo léo cho chiếc xe cồng kềnh tìm một chỗ đỗ thích hợp trên dãy phố nhỏ rợp bóng cây, A Cao tắt máy xe. Mã Siêu vội vã ra khỏi xe để kính cẩn mở cửa cho ông chủ xuống xe, hắn đã biết toà nhà này từ một vài lần đến đây, nhưng chưa bao giờ biết cổng chính to lờn phía trước và càng không biết đây là cơ quan gì mặc dù đã có lúc hắn được vào sâu bên trong. Thông thường hắn chỉ chờ trong một căn phòng nhỏ phía dưới, can phòng có vẻ như đẻ tiếp những người như hắn, đơn sơ và nhỏ bé. Ông chủ của hắn lên làm việc với một ai đó thường là không quá 15 phút, dường như chỉ đi đến nhận mệnh lệnh rồi đi về. Công việc không thể trao đổi bằng bất cứ phương tiện hiện đại nào khác hơn là trực tiếp gặp nhau. Vây nên thường là hùng hục chay xe hơn 300 km để gặp nhau rồi lại hùng hục quay về hơn 300 km, kì cục thật nhưng không thể nào khác được.
Lần này thì khác hẳn, đã quá 30 phút rồi mà không thấy ông chủ quay lại, Mã Siêu sốt ruột đứng lên ngồi xuống mấy làn khi mơ hồ nghe thấy tiềng người đi trên hành lang trải thảm đỏ bên ngoài phòng. Cánh cửa xịch mở trong sự vui mừng của hắn, nhưng không phải ông chủ mà là một người cao to có vẻ là nhân viên bảo vệ, nhưng lại comple đen lịch sự bước vào bảo hắn lên gặp ông chủ. Hắn nghi ngai đi theo người đó lên 2 tầng trên, sau đó được dẫn vào một căn phòng làm việc khá lớn. Ông chủ của hắn đang ngồi bên bàn với hai người nữa:
- Mã Siêu ! đây là Lý đại nhân, còn đây là Ôn Đại nhân !
- Kính chào Lý đại nhân, kính chào Ôn đại nhân !
- Hai Đại nhân đây cần phải tiến hành một phi vụ đặc biệt cần đến một người như ngươi ! Từ giờ phút này ta giao ngươi cho họ ! Hãy gắng mà làm cho tốt công việc sắp đến, đừng phụ lòng tiến cử của ta !
Mã Siêu cúi gập người :
- Cám ơn ông chủ ! cám ơn hai Đại nhân ! Tôi xin hứa !
- Tốt rồi ! Bây giờ ngươi ở lại đây, ta quay về trước, khi nào xong nhiệm vụ ngươi sẽ về sau ! Nhớ là phải cắt đứt liên lạc với bất cứ ai khi không được phép nghe chưa ?
- Dạ rõ !
Qua cách bắt tay và chào hỏi lúc chia tay với ông chủ của hai người mới gặp chúng tỏ họ là 3 người cùng cấp, vậy ở đây phải có một người khác cấp cao hơn mà hắn không có quyền biết đến. Ngay khi ông chủ của hắn vừa đi khỏi thì hắn cũng được đưa về ra ga ra xe để lên một chiếc xe Mercedes đen bóng mang biển số nước Đức. Túi hành lí của hắn đã có trong đó. Ngồi chờ một lúc thì Lý đại nhân xuống lên xe và ra lệnh cho lái xe khởi hành. Trong im lặng ông chủ mới đưa cho hắn cuốn hộ chiếu mang tên người khác có dán thị thực lưu trú có thời hạn ở Đức.
- Anh phải nhớ tên mới của mình ! từ giờ phút này anh không còn là Mã Siêu nữa ! Trần Huệ Minh là tên của anh.
- Tôi đã rõ thưa Đại nhân !
Trên suốt quãng đường trở về nước Đức người ta ít nói chuyện với nhau, chỉ có ông chủ mới của hắn là luôn luôn có điện thoại nhưng ông ta trả lời ngắn gọn hoặc chỉ cần nhìn số rồi bấm tắt, chỉ có một lần ông ta trò chuyện bằng tiếng Đức là tương đối dài. Mã Siêu hiểu rằng ông chủ này có tiếng Đức rắt tốt và ông ta có một cơ sở kinh doanh nhập khẩu hàng hoá từ nội quốc sang rất phát đạt. Tại cửa khẩu biên giới giũa Thuỵ sĩ và Đức, trạm kiểm soát xuất nhập Basel, nhân viên công an biên phòng không phát hiện thấy bất kì một khả nghi nào trong hộ chiếu của cả 3 người trên xe. Hành lí cũng vậy.
Đến nửa đêm thì thầy trò của hắn mới đến được một thành phố nhỏ ngoại ô Frankfurt, đến trước một căn nhà hàng Châu á hắn đưọc đưa lên trên tầng trên để ở lại qua đêm đó. Cả ngày hôm sau vì là thứ hai nên nhà hàng không mở cửa, mọi người đều ngủ dậy rất muộn. hắn không phải xuống ăn ở bếp dành cho người làm nấu ăn trong những ngày nghỉ, thức ăn của hắn được một người phụ nữ đứng tưổi mang vào căn hộ khép kín mà hắn đang ở. Người đó chỉ trò chuyện vài câu rồi lui gót, vì quá hiểu nguyên tắc của tổ chức nên hắn không gạn hỏi thêm điều gì.
- Cứ như bị giam lỏng vậy ! hắn buồn rầu nghĩ vậy nhưng là một người thông minh hắn hiểu cách tiếp đón, giao nhiệm vụ và cả thái độ bí hiểm của Lý đại nhân chẳng qua là nhưng động thái thăm giò tâm lí của hắn. Trong hàng loạt thử nghiệm sẽ kéo dài cho đến hết ngày hôm nay, hắn chắc chắn là thế, người ta thử xem khả năng vâng lời của hắn như thế nào.
- Ta mặc kệ ! lẩm bẩm vậy hắn liền bật ti vi lên để xem một cách bất cần.
Thật không ngờ Lý đại nhân đến đón hắn đi sớm hơn dự đoán, giờ đây ông ta không còn cái vỏ lạnh lùng cấp trên nữa, như một người bạn ông ta tự nhiên ngay từ khi bước vào phòng:
- Chào ông Trần ! mọi việc đều ổn chứ ?
Hắn kính cẩn:
- Kính chào đại nhân
Lý đại nhân vội xua tay:
- Không cần gọi tôi như thế nữa ! bây giờ chúng ta ở nước Đức rồi, ông Trần gọi tôi là ông Lý hay Herr Ly là được rồi ! Thôi chúng ta đi nào, mang tất cả hành lí của anh đi luôn vì không quay lại đây nữa.
Trên bãi đậu trước sân là một chiếc Mercedes S500 sang trọng, ông Lý đưa cho Mã Siêu một chùm chìa khóa, trong đó có chìa khóa auto:
- Từ bây giờ ông là chủ nhân của chiếc xe này, những chìa khoá khác là chìa để vào căn nhà của ông, thưa ông Trần.
Hơi ngõ ngàng một tí nhưng hắn hiểu ngay được vấn đề:
- Tôi hiểu thưa ông Lý !
Ngồi vào ghế lái khởi động xe, hắn đã được hệ thống dẫn đường cài sẵn mục tiêu nhắc nhở bằng tiếng Đức về hướng đi cần thiết mà đích đến là ngôi nhà, hắn tạm sẽ là chủ nhân trong thời gian sắp đến.
Khi xe đã nhập vào xa lộ, ông Lý mới bắt đầu giải thích:
- Thượng cấp giao cho chúng ta một nhiệm vụ quan trọng và khó khăn vì nó là việc tìm lại một số tư liệu của tổ chức vốn được cất giữ trong quốc nội. Một người cấp rất cao trong tổ chức của chúng ta được phân công bảo quản nó, ông ta rất có trình độ nên tổ chức muốn ông ta phân tích nó thật kĩ để dùng khi tổ chức cần để gây áp lực lên chính quyền nhằm đoạt được những trao đổi có lợi cho chúng ta trong kinh tế cũng như xây dựng mạng lưới của chúng ta trong những cấp chính quyền nhất định. Nhưng không may, người đó không chịu làm việc cho chúng ta nữa, đó là một sự phản bội nguy hiểm, nhưng may mắn thay anh ta vẫn giữ im lặng. Dùng vũ lực để truy bức anh ta giao lại là không được vì anh ta không phải là hạng người tham sống sợ chết, mặt khác nếu chúng ta làm như vậy sẽ động đến một người chú của anh ta vốn là người cầm đầu chi nhánh của tổ chức ở châu Âu. Nghĩa là cao hơn tôi và cấp trên của tôi rất nhiều, Ông ta có uy tín vô cùng lớn, động đến ông ta có nghĩa là động đến quyền lợi của tổ chức mà ông ta một thời là người cung cấp tiền bạc cho nó tồn tại trong những năm chúng ta bị truy đánh đến cùng kiệt tai quốc nội cũng như ỏ nước ngoài. chỉ cần một lời kêu gọi của ông ta, không chừng tôi và anh cùng ông chủ của tôi của anh sẽ bị tiêu diệt. Làm cách nào vừa thu được tài liệu vừa an toàn. Chúng tôi đã bàn bạc rất lâu và quyết định phải dùng đến bàn tay của người ngoài đó là nhóm người Việt lưu vong chuyên hành nghề cướp của giết người ở Đông Âu cũng như ở Đông Đức cũ. Chỉ cần tiền là chúng làm theo ý chúng ta ngay. Rất bất lợi là một số đại diện cho một số tập đoàn lợi ích của người Việt cũng đánh hơi thấy bị bất lợi nếu tài liệu bí mật của chúng ta bị đưa ra ánh sáng nên họ cũng ráo riết lần tìm. Theo nhiều nguồn tin cho biết, họ cũng đã bí mật cử người trà trộn trong đám lưu manh người Việt ở nước ngoài, theo tin mới đây thì họ đã tiếp cân được đối tượng, nhung cũng như chúng ta họ cũng chưa nắm được tài liệu đối tương giấu ở đâu nên cũng chưa ra tay hành động.
Trong tình hình như vậy chúng tôi quyết định xúc tiến nhanh công việc của mình. Chậm chân là vô cùng bất lợi cho các tập đoàn lọi ích của chúng ta ở quốc nội, kể cả khi lọt vào tay người Việt.
Công việc của anh là đóng vai một nhân vật cao cấp trong tổ chức nào đó để trực tiếp liên lạc với phía bên kia và nhóm lưu manh không tổ chức, để phối hợp hoạt động. Làm thế nào để chúng nó ra tay còn chúng ta hưởng lợi. Chúng tôi ở đây đều bị chúng nó nhận diện rồi, anh là người mà chúng không biết và không ngờ đến và đặc biệt nữa là tướng mạo của anh rất giống với một nhân vật của một tổ chức khác chúng ta. Sau khi xong việc là anh biến đi, mặc cho chúng nghi nghờ lẫn nhau, và ông chú của đối tượng không có cơ hội để nghi nghờ nội bộ.
Hai từ “ biến đi “ trong lời nói của Lý đại nhân bất giác làm cho Mã Siêu lạnh sống lưng, liệu họ có cho hắn sống sau khi xong việc hay không ? Hắn chẳng còn con đường lùi nữa rồi, có sợ chết cũng đành chịu, với hắn mọi sự đã trở nên rõ ràng khi theo ông chủ chui vào tổ chức rộng lớn và nổi tiếng tàn bạo này. Để có tiền hắn phải chịu mạo hiểm, nên hắn đã ý thức phải leo lên địa vị càng cao thì mức độ an toàn càng lớn trong càc tổ chức kiêu như thế này.
- Thua ông, bằng cách nào lôi kéo những kẻ trộm cướp kia làm việc cho chúng ta vì dù sao đối thủ của chúng ta cũng là đồng hương của chúng nó ?
- Anh không lo, đã là kẻ cướp thì không kẻ nào chê tiền cả, vì tiền chúng còn có thể cắt cổ bố mẹ vợ con chúng nữa chứ nói gì đến Tổ quốc với lại đồng bào. Về khoản tiền, chúng ta có nhiều hơn đối phương rất nhiều lần. Ở dân gian đã có câu: “ cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền “ đó sao. Ông được quyền chi cho chúng đến một triệu Euro mà không phải hỏi ý kiến trong các cuộc thương thảo trực tiếp.
- Vâng tôi hiểu !
- Thế thì tốt, tập tài liệu mà tôi để sẵn trong túi áo ngực của ông, ông phải đọc xong trong đêm nay rồi huỷ nó đi. Cứ theo chỉ dẫn đó mà làm. Ngay từ tối nay tôi sẽ không gặp ông nữa, cần gì ông chỉ cần bấm máy điện thoại gọi cho số máy này, tất nhiên là nó không phải ở Đức mà ở Malaixia. Chỉ cần vây là tôi sẽ có cách liên lạc với ông ngay.
Bất giác Mã Siêu sờ tay lên túi áo ngực của mình, hắn hoảng sợ không biết người ta đã cho tập tài liệu vào đó khi nào mà hắn không hề biêt. Rõ ràng khi mặc nó vào người hắn không nhận thấy một vật lạ nào trong áo cả.
- Đến trạm xăng kế tiếp ông Trần hãy vào đổ xăng, tiền có đủ trong ví của ông. Trong nhà của ông không thiếu thứ gì, cứ xài thoải mái. Chúc ông may mắn hoàn thành công việc.
Khi xe tạt vào chỗ đổ xăng tự động, Mã Siêu vừa mở cửa bước ra thì chẳng còn thấy Lý đại nhân đâu nữa. Hắn biết từ lúc này hắn phải tự lo liệu cho mình.
Những ngày tiếp đó Mã Siêu hào hứng nhập vai một nhân vật có thế lực tiêu tiền như nước. Người ta đóng vai nghèo thì khó chứ với kẻ đã từng biết các ngón chơi như hắn thì vào vai kẻ nhiều tiền quá là trò trẻ con. Phong thái mà người ta muốn hắn nhập vai là phải tương phản với các nhân vật có thế lực trong tổ chức của hắn. Nhũng ông chủ của hắn thường kín đáo thâm trầm, nên hắn phải tỏ ra huyênh hoang, giống con cái của những người có chức quyền cao, bỗng dưng tiền bạc của thiên hạ chảy vào túi, tiêu pha kệch cỡm.
Phải một thời gian hắn mới tiếp cân một cách tự nhiên với mấy kẻ cầm đầu toàn cướp. Cuộc hen được bố trí trong một nơi mà người ta không phân biệt được nhau bằng nhũng vật dụng sang trọng hay hiện đại bên ngoài.
Hắn chạy xe theo máy dẫn đường vệ tinh, ra khỏi thành phố Frankfurt một đoạn là những cánh đồng cô quạnh. Mất chừng 20 phút thì xe hắn đến trước cổng nhỏ có biển chỉ lối vào khu ăn chơi FKK Paradis Oase, chay chiếc xe sang trọng của mình vào đỗ xen giũa các chiếc xe cũng sang trọng đắt tiền không kém, hắn biết mình đang đứng trong khuôn viên của một khu ăn chơi ẩn mình trong thung lũng. Rải rác khắp công viên là những bức tượng vệ nữ bằng xi măng sơn trắng đủ các tư thế gợi tình. Qua khỏi cửa là khách chơi lọt vào một thế giới xây dựng theo phong cách cung điện thời Trung cổ ở La mã, nhưng thay các bức trang thiền thần hoặc tôn giáo thì trên các bức tường, trần nhà hoặc các thân cột chống là các hình hoạ tiên nữ hết sức gợi tình hoặc đang làm tình. Các loại ăn uống nhẹ được bao trọn gói trong vé vào cửa cho khách thoải mái gọi phục vụ. Các quần thể nghĩ ngơi hoặc các kiểu tắm khoả thân tập thể được bố trí liên hoàn đủ cho hàng trăm khách, tuỳ ý chọn lựa không gian cho riêng mình giữa gần trăm mĩ nứ không một mảnh vai che thân, những tiên nữ trần tuồng đi guốc đế cao ngất, ưỡn ẹo mời chào bằng đủ mọi cách phàm tục nhất. Khách đàn ông cũng không quần áo, chỉ một mảnh khăn tắm quấn hờ cho phải phép thoải mái đi lai ăn uống, nghỉ ngơi trên các giường nệm bày la liệt hoặc tắm sauna, tắm bồn sục thoải mái ôm ấp trò chuyện với các tiên nữ. Ở đây không thể phân biệt được địa vị hoặc tính cách con người qua quần áo tư trang vì trong bộ quần áo của đưa trẻ mới lọt lòng ai cũng tồng ngồng như nhau. Hẹn gặp nhau ở đây với những kẻ tham lam hưởng thụ, những kẻ vì tiền có thể làm tất cả mọi sự tàn ác đê tiện nhất, quả là cao kiến. Mã Siêu thầm phục người móc nối tổ chức cho hắn có cuộc gặp hôm nay với đối tác, ở đây phần thú của con người được thoả mãn nhất để người ta dễ thành bạn của nhau nhất khi cùng sống trong bản năng trần truồng dâm dục không gìn giữ ý tứ.
Theo ám hiệu qui ước trước Mã Siêu phải đeo trên tay phải chiếc đòng hồ hiệu Tisot không đắt tiền vỏ bằng thép không rỉ. Đối tác sẽ tự tìm cách tiếp cận hắn. Trong khuôn viên của khu ăn chơi này lúc đó là thứ bảy nên cũng khá đông khách, tuy vé vào cửa rất đắt nhưng xem ra cánh đàn ông đi tìm thư giãn không quần áo cũng không phải ít. Khách đủ loại dân tộc châu Âu và người Á cũng không hiếm, nhưng xem ra đối tác còn để thời gian dè chừng nghi ngại, hắn biết vậy nên không tỏ ra sốt sắng quan sát tìm tòi, mặc kệ , cá đói đi tìm mồi chứ mồi đâu có thể tìm cá được.
Dường như cảm thấy đã đủ thời gian cho tìm hiểu đối tác, khi Mã Siêu đã thiu thiu ngủ trên một chiếc ghế nằm cạnh bể sục thì bỗng thức dây vì hai người đàn ông tuổi chưa đến 30 tiến đến bên cạnh:
- Chào ông Trần - họ chào hắn bằng tiếng Đức.
- Chào hai ông ! các ông cần gặp tôi ?
- Phải ! mời ông vào buồng tắm hơi nóng !
Nói xong hai người lẵng lặng đi trước, Mã Siêu cũng cuốn lại mảnh khăn tắm đi theo. Khi trong buồng Sauna chỉ có 3 người họ bắt đầu trao đổi thẳng thắn:
- Chúng tôi biết ông cần đến sự giúp đỡ của chúng tôi trong công việc truy tìm một tài liệu quan trọng.
- Đúng vậy !
- Vậy ông có thể cho chúng tôi biết lí do mà ông tìm kiếm nó ? ông thuộc tổ chức nào được không ? Tên trẻ tuổi hơn đặt câu hỏi sát sườn.
- Xin lỗi hai ông ! về nguyên tắc làm viêc trong những công việc tượng tự không ai có quyền chất vấn về những điều như ông đây vừa nêu ra !
- Thế thì nói làm mẹ gì nữa ! chúng tôi không muốn làm việc với kẻ mà mình không biết nó là ai ! vẫn tên trẻ hơn, đầu đinh càu nhàu.
- Ông có hàng, ông có cần phải biết lí lịch và mục đích của người mua hàng hay không ?
- Nhưng đó là bán hàng ngoài chợ ! còn đây là hành động gian khó mới có được hàng. Hơn nữa cũng còn những người thân thiết, bằng hữu hơn của chúng tôi cũng quan tâm đến món hàng đó.
- Thôi được ! đôi co cũng chẳng đi đến đâu được. Bây giờ hai ông hãy cho tôi biết thật sự các ông đã có trong tay hàng đó hay chưa ?
Thoáng bối rối thoảng qua trong mắt gã già hơn:
- Tuy chưa cầm trong tay hàng đó ! Nhưng người của chúng tôi đeo bám đã biết rõ nó được cất giấu ở đâu ?
- “Đúng là nói dối không biết ngượng mồm, chúng mày mà biết được thì chúng mày đã cướp ngay chứ đâu có mà ngồi thương lượng suông như bây giờ “ hắn nghĩ thầm vậy nhưng vẫn từ tốn:
- Các ông làm việc với chúng tôi có hai điều lợi: Thứ nhất, chúng tôi trả tiền cao hơn tất cả những người khác; thứ hai, chúng tôi là người có đủ sức mạnh ngăn các ông lại bằng cách cử người bảo vệ đối tượng, khi mà các ông chưa chắc chắn biết rõ nó ở đâu. Chúng tôi sẽ bóp chết các ông ngay nếu chúng tôi muốn, các ông có dám chống lại tổ chức hùng hậu của chúng tôi không ? dù trốn ở đâu các ông và gia đình sẽ bị tiêu diệt ngay không thương tiếc. Bàng chứng là các ông có biết tôi là ai đâu ? còn tôi biết rõ từng chi tiết về các ông.
Sự lúng túng hiện rõ trông thái độ của hai tên cướp:
- Thế nhưng vì sao các ông không tự mình làm lấy mà phải nhờ chúng tôi
- Vì chúng tôi không muốn trực tiếp làm, thế thôi !
- Thôi đựợc ! ông định thuê chúng tôi bao nhiều tiền ? Tên trẻ hơn tỏ vẻ nhượng bộ .
- Các ông đặt giá đi !
- Người ta đã hứa trả cho chúng tôi 200 ngàn EU !
- Đó là một khoản tiền không nhỏ ! Mã Siêu giả bộ ngần ngừ, dễ dãi quá cũng không tốt.
- - Thế các ông thấy rằng chúng tôi phải trả bao nhiêu thì được ?
- Thì ông cứ nói đến một khả năng nào đi !
- Thôi được để tỏ rõ chúng tôi không phải là kẻ quá so đo vì thiếu thực lực, chúng tôi sẽ ra gía… hắn xoè bàn tay.
- Nửa triệu ! ý ông muốn nói nửa triệu EU ?
- Đúng ! cứ làm đi các anh sẽ có nửa triệu để chia nhau !
- Thôi được với cái giá đó chúng tôi sẽ nhận làm với các ông, vấn đề bàn tiếp theo là những tình huống xấu, các ông có phản đối đến biện pháp mạnh hay không ?
Mã Siêu rùng mình nhớ đến lời của Lý đại gia:
- Cái đó tuỳ các ông chúng tôi không phản đối !
- Hình thức giao tiền và tài liệu cho nhau chúng ta sẽ thảo luận sau hay ngay bây giơ ?
- Khi các ông đã chắc ăn và đã định được ngày giờ thực hiện kế hoach , chúng ta sẽ gặp nhau để thao luận chi tiết hơn !
- Các ông nên nhớ là phải có tiền đặt cọc trước !
- Tôi biết.
Hai tên cướp tỏ vẻ muốn chấm dứt câu chuyện tại đây:
- OK ! nếu ông không cần hỏi gì nữa thì chúng ta chia tay ! Mong là ông biết giữ mồm miệng và lời hứa của mình. Chào ông !
Hai tên bắt tay hắn rồi nhanh chóng ra đi, tắm lại nước sạch xong là chúng vội vã mặc quần áo chuồn ngay.
Mã Siêu tiếp tục thư giản và hưởng lạc cho đến chiều tối, đám con gái quá chuyên nghiệp làm cho hắn chán nên không tiếp tục ăn ngủ tại đây cho đến 4 giờ sáng như đã định khi đến đây. Biết rằng về nhà hắn cũng chẳng có ai chờ mình, gọi điện nói chuyện với con bồ họ Cao thì không được phép. Hắn bật máy đẫn đường tìm địa chỉ một Casino nào gần đây, chừng 30 phút sau Mã Siêu trong một bộ cánh sang trọng, túi đầy tiền bước vào sảnh của toà nhà Casino Bad Homburg. Đổi tiền thành một đống chíp với mệnh giá lớn ních đầy túi áo vest, hằn lao ngay vào đỏ đen ngay trong một bàn Rulet dang xúm xít các con bạc quần áo sang trọng. Phụ nữ vào đây không còn là những người đẹp yểu điệu ý tứ nữa, các bà các cô trong các bộ váy dạ hội nhưng mặt thì căng lên vì hồi hộp, vì ham muốn trong các canh bạc.Thua liền một lúc một nắm chíp lớn, hắn lầu bầu chửi đổng mà không sợ bất lịch sự vì ở đây ít ai để ý đến ai. Bỏ sang bàn Blak Jak hắn đỏ hơn được một chặp khi nhà cái liên tục bị “ngoác”, nhưng nhà cái được đổi cho một tay mặt choắt với bàn tay ma thuật, hắn lại nhẵn sạch túi. Bực mình Mã Siêu là sang phòng bên nơi có đặt mấy bàn xì tố Bacara dành cho những người nhiều tiền hơn, nhưng hắn hốt hoảng lùi lại ngay vì nhận thấy trong đám khách chơi đang say sưa sát phạt nhau có mặt cả hai tên cướp mà hắn vừa gặp chiều nay. Nếu để chúng biết mình có mặt ở đây là không tốt, hắn vội vã ra xe trở về nhà nằm khèo xem phim trên truyền hình để ngủ tít mù cho đến sáng sau khi nốc đẫy rượu.
- Mẹ ! sống chết không biết khi nào, tội gì mà không phá đời !
Vài hôm sau hắn lại được người trung gian báo tin bọn cướp xin hẹn gặp. Lập tức liên lạc với ông chủ, hắn được lệnh OK. Lần này đi đến điểm hẹn hắn không đi một mình mà một gã đàn ông còn trẻ nét mặt lạnh lùng được hắn đón lên xe từ cửa một nhà hàng lớn. Trên tay của người mới quen là một khoản tiền ứng trước 50 ngàn theo yêu cầu của đối tác, được đựng trong một chiếc cặp vuông vức bằng nhựa cứng. Không trao đổi gì nhiều hai người chạy xe vào trong bãi đỗ xe của nhà hàng ăn nhanh Mac Donal của một thành phố nhỏ. Địa điểm được bon cướp lựa chọn kín đáo một cách tự nhiên vì nếu hẹn gặp nhau ở những quán ăn, hoặc nhà hàng sang trọng dễ bị để ý theo dõi khi có sự gặp gỡ của vài người lạ bất thường, ở nhà hàng ăn nhanh này ai cũng là người lạ cả, người đến rồi đi vội vã trong bao nhiêu là người. Hắn cho xe chay vào lối dành cho Mac Driver, chẳng cần xuống xe hắn mua hai hộp Big Mac và hai cốc cola bằng giấy có ống hút, dù cho cả hai đều không đói. Hắn lại không khoái khẩu cái món Hamburger này, nó không hợp khẩu vị một tí nào cả. Nhưng bọn cướp đã yêu cầu như vậy.
Khi hắn vừa đỗ xe lại trong một góc khuất thì một chiếc BMW lao vào đỗ xịch ngay bên cạnh, hai tên cướp quen mặt nhanh chóng rời xe chui tụt ngay vào băng sau của xe hắn.
- Chào ông Trần ! ông quả là người đúng hẹn.
- Chào hai ông ! ông đây là người cộng sự của tôi !
- Chúng tôi hiểu ! Thôi chúng ta đi vào công việc ngay, ông cứ tiếp tục ăn đi. Như thế trông tự nhiên hơn.
Ngừng lại một tí như để sắp đặt lại cách nói, tên trẻ hơn bắt đầu:
- Nội ứng của chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi đã cho phép anh ta rời khỏi con mồi. Chúng tôi sẽ tiến hành đột nhập thu hồi hàng trong vài ngày nữa. Hôm nay chúng ta sẽ chi tiết kế hoạch giao hàng và giao tiền.
- Chúng tôi ứng trước cho các ông 50 ngàn. Số còn lại các ông sẽ nhận được khi giao hàng. Địa điểm trao đổi và cách thức trao đổi do các ông qui định, nhưng phải được chúng tôi kiểm tra mức độ an toàn trước. À, các ông nhận tiền mặt hay chuyển khoản ?
- OK, một nửa là tiền mặt, một nửa là chuyển khoản, còn địa điểm và cách thức trao đổi tôi sẽ báo trước một ngày. Số tài khoản để chuyển tiền vào đã được ghi trong mảnh giấy này, gửi ông. Chào hai ông ! cám ơn !
Không lôi thôi dài dòng hơn, hai gã nhanh chóng rời xe quay lại xe mình gã thứ 3 đang ngồi sau tay lái liên nổ máy cho xe chạy ngay vào dòng xe trên phố. Người đồng hành của Mã Siêu cũng chào nhanh hắn rồi chuyển sang một chiếc BMW phân khối lớn nãy giờ vẫn đỗ bọc hậu đằng sau xe của hắn.
- Lão Lý này khiếp thật, với sự bảo vệ như vây thì mọi bất trắc do bon cướp tráo trở sẽ bị khống chế ngay tức khắc bằng một đông tác lùi xe chắn ngang lối thoát của xe chúng.
Mã Siêu vừa sợ vừa kính phục tổ chức của hắn. Họ rất thâm trầm chu đáo.
- Có thế thì mình mới theo ! Trong khi cho xe quay lai xa lộ , hắn nói to như vậy để tự trấn an mình.
Ông Lương run bắn người, mắt tối xầm lại khi nhìn vào ảnh chụp hai vợ chồng ông Lưu anh Minh trên báo hàng ngày của Đức. Bài báo mô tả về một vụ giết người tàn bạo xảy ra đêm qua trong một nhà hàng Trung hoa tại một thành phố nhỏ Tây Bắc nước Đức. Hai vợ chồng chủ quán cùng với các người làm đều bị trói giật cánh tay ra sau và đều bị bắn chết bằng một viên đạn vào giữa trán. Người ta chưa tìm ra nguyên nhân cũng như hung thủ của vụ tàn sát dã man đó. Nhiều giả thiết được đưa ra và các hướng điều tra của lực luợng công an Đức đang dược ráo riết tiến hành.
- Không thể tin được ! Tại sao linh cảm của ông Lưu lại đến nhanh như vậy ? ai đã ra tay tàn bạo mất nhân tính đến như vây ?
Ông Lương đau đớn nhìn nụ cười của hai vợ chồng người ban xấu số của mình trong ảnh. Tấm hình đăng bên dưới chụp cảnh các tử thi bị bắn nằm trên mặt nền quán, khung cảnh hiện trương tội ác rất quen thuộc với ông Lương. Không còn tâm trí nào để tiếp tục công việc làm ăn, ông thẩn thờ quay về nhà nằm vật ra giường, nỗi đau đớn xót thương này ông không biết chia sẻ với ai là mình có quen biết nạn nhân. Đó là một rắc rối thậm chí nguy hiểm.
- Mình có nên gọi điện chia buồn với ông Lưu Sáng hay không ? Tính đi tính lại ông Lương quyết định tam thời không gọi điện chia sẻ với bất cứ ai cả.
- Chờ cơ quan điều tra là sáng tỏ vụ án đã ! Không nên tạo thêm rắc rối trong lúc này.
Trong trí ông Lương nhớ lại những nét ưu tư lo lằng trong suốt quá trình hai ngày tiếp xúc và trò chuyên thời gian vừa qua ở ông Lưu.
- Người giết ông ta phải ở trong một tổ chức nào đó. Ông Lưu có một bí mật mà người ta muốn đoạt lấy ?
Ông Lương giật mình khi nhớ đến Tuấn, người phụ bếp trong nhà hàng của ông Lưu Anh Minh. Vội vàng tìm đọc lại danh sách người bị hại, không có tên Tuấn, tại sao ? Hay cậu ta dùng giấy tờ giả ? lục lạo trên mạng tin tức của các trang báo ông tìm thấy trang có ảnh các nạn nhân.
- Không có Tuấn trong số các người bị hại ! Tại sao ? Hôm đó cậu ta nghỉ phép ?
Mấy ngày sau qua tin tức trên các báo ông Lương biết được rằng Tuấn đã không làm ở nhà hàng đó một thời gian rồi. Nhớ lại những gì ông đã nhận xét linh cảm ngay từ khi mới gặp mặt đưa cháu xa của ông Huy Đông, ông Lương khẳng định:
- Hắn chính là đồng bọn của tụi giết người, có thể chính hắn là kẻ bắn chết các người đã biết hắn để không có ai khai báo về hắn. Hắn đã ngang nhiên lộ mặt để rồi tàn bạo giết hết những người cùng làm và ông bà chủ.
- Mục đích của chúng là đoạt lấy một cái gì bí mật ở ông Lưu, chứ không hẳn vì tiền. Đứng sau chúng là một tổ chức nào đó !
Tuy tự khẳng định như vây nhưng ông Lương không giám thổ lộ cùng ai cả. Kinh nghiệm cuộc đời cho ông thấy những nguy hiểm có thể có để ông phải hết sức thận trọng.
Chỉ sau một vài ngày cơ quan điều tra Đức đã bắt giữ được 3 hung thủ người Việt trong đó có Tuấn. Hắn ta đã chạy trốn tận về Tiệp khắc nhưng cũng không thoát được sự phối hợp truy lùng tội phạm của Interpol. Vụ án được khép lại đối với công luận. Nhưng đối với ông Lương thì ông không cho là như vậy, ông vẫn tin đằng sau vụ giết người tàn bạo này là một mục đích khác chứ không phải để chiếm đoat một vài ngàn Euro hoặc chiếc máy tính xách tay của ông Lưu mà thôi. Phải chăng trong máy tính có chứa tài liệu gì mà họ cần tìm chăng ? Câu hỏi vẫn còn đó !
Mã Siêu ngồi sững mình trước máy thu hình, hắn hết sức hoang mang lo sợ khi biết được kế hoạch của tổ chức bị biến thành một vụ giết người tàn bạo đến như vậy. Cái lũ kẻ cướp hám tiền đã ra tay mạnh quá, tàn nhẵn quá. Nhưng điều hắn cần biết ngay bây giờ là chúng có thu được hàng không ? Hắn cho rằng nếu chúng đã lấy được hang thì chắc chúng không cần phải tra tấn rồi giết hết trong giận dữ như vậy! Nghĩa là chúng không đạt được mục đích và nghĩa là kế hoạch của hắn, không ! của những ông chủ hắn bị phá sản thất bại ! họ sẽ đối xử với hắn như thế nào đây ? nỗi hoảng sợ đâng cao trong đầu làm hằn không chịu nổi, chay đến tủ vớ lấy chai Remy hắn mở nắp định tu, nhưng vội vang đây nắp lại:
- Lúc này ta cần tỉnh táo để đối phó, không được say !
Đi lại vò đầu bứt trán, hắn cố xua đi ý nghĩ chạy trốn vì hắn biết rõ không thể nào trốn thoát được bàn tay sắt đá của tổ chức cả.
- Thôi phó mặc cho sự trời, ta đã chấp nhận nó từ khi xin theo ông chủ gia nhập tổ chức rồi mà. Tốt nhất là ngoan ngoãn kín miệng. Mã Siêu cầm chai rượu tu lấy tu để.
Đang ngật ngưỡng ngồi trên Salon hắn giật bắn mình khi nghe tiếng chuông gọi cửa, lúng túng một lúc hắn mới mở được cửa , đứng trước mặt hắn là một cô gái đồng hương trẻ trung xinh đẹp ăn mặc kiểu văn phòng:
- Cô là …
- Ông Trần ! ông nhanh chống chuẩn bị đi ngay với tôi !
- Đi ? nhưng đi đâu ?
- Rồi ông sẽ biết !
Như bị mộng du, hắn ngật ngưỡng rữa ráy rồi ăn mặc.
- Mặc bộ đồ vét vào, thắt cà vạt cẩn thận !
Hắn làm theo như cái máy, trong khi cô gái lấy từ trong tủ ra một chiếc Vali nhỏ bảo hắn cho các thứ cần thiết vào đấy.
- Xong chưa ?
- OK
- Hộ chiếu của ông đâu ?
- Đây ạ !
- Tốt ! Thôi ta đi !
Trong tâm trạng lo lắng hắn lên xe cùng cô gái, người lái xe nổ máy. Phải hơn 20 phút sau Mã Siêu bắt đầu yên tâm hơn khi thấy hướng đi của họ là sân bay Frankfurt.
Hai ngày sau, Cao Tiểu Sảo nhận được điện thoại:
- Alo !
- Tiểu Sảo à ! anh đây, Mã Siêu đây !
- Ôi anh yêu ! anh đang ở đâu vậy ? bao giờ thì về ?
Tiếng Mã Siêu nhỏ lại vẻ thầm thì:
- Anh đang ở Hồng Kông !
- Trời ơi! Thế bao giờ sang với em ?
- Anh không biết ! chắc là còn hơi lâu !
Tiểu Sảo bật khóc hu hu:
- Anh bỏ em một mình bên này sao ? anh chay theo con đàn bà khác để về Hông kông sao ?
- Nghe này ! Đừng có làm ầm lên ! ông chủ hứa là xong việc thì cho anh sang ngay. Anh hứa !
- Em yêu anh A Mã à ! Tiểu Sảo kể lễ thêm nhưng đằng kia Mã Siêu đã dập máy.
Tổ chức đã không trách cứ hắn mà ngược lại còn có ý cất nhắc hắn vào chức vụ cao hơn, hình như họ cũng thấy thất bại của kế hoạch không phải do hắn yếu kém mà do sự vội vã của những tên cướp tham tiền, muốn có tiền ngay và chỉ thích dừng vũ lực tàn bạo. Không ai nghi ngờ về vai trò của tổ chức trong vụ này cả, kể cả ông chú của nạn nhân, ông Lưu Sáng ở Paris. Điều cần làm nhất thì bọn cướp đã giúp tổ chức giả quyết xong, còn tài liệu cần thu hồi thì tạm để nó thất lạc đâu đó, sẽ tìm cách thu lại sau. Hắn cần tránh mặt để những lời khai của bọn cướp không thể dẫn cơ quan điều tra đi về đâu cả. Cái ông Trần Hụê Minh đã làm việc với chúng không còn tồn tại nữa.
Chương kết
Phía trước là chân trời
Huế, Việt nam. Buông chiếc máy điện thoại, chấm dứt cuộc trò chuyên với Bà Kim gọi về từ Paris, giáo sư Lê Huy Đông bùng lên một cơn giân dữ không kiềm chế nỗi. Ông gào thét kêu trời, vò đầu bứt tai và tự đấm ngực thùm thụp. Sự điên dại này chưa bao giờ có ở ông, cũng như trong gia đình ông:
- Khốn nạn ! trời ơi ! Tôi đã làm một việc khốn nạn !
Ông gào lên trong tuyệt vọng, đau đớn trong khi bà Hương Giang ôm mặt ngồi khóc : Mẹ của bà vừa báo tin ông Kim đã sụm xuống đột quị khi đọc được tin trên báo về việc Tuấn là một trong những tên giết người tàn bạo bắn chết vợ chồng cháu của ông Lưu Sáng và nhiều người nữa ỏ Đức. Ông ấy đã được đưa vào cấp cứu trong bệnh viện, nhưng đang trong trạng thái nguy kịch.
Hồi lâu sau, ông Đông mới tỉnh táo hơn, vòng tay ôm vợ trong lúc cả hai nước mắt đầm đìa:
- Anh xin lỗi em !
- Anh đừng nói gì trong lúc này nữa !
- Thôi được ! anh sẽ đặt vé máy bay bất cứ hãng hàng không nào để gia đình mình có mặt tại Paris nhanh nhất. Bây giơ em bình tĩnh đi chuẩn bị hành lí và thu xếp công việc cho những người ở lại Huế.
Bà Hương Giang vẫn ngồi bất động. Biết tính vợ, ông Đông rửa mặt, mặc quần áo rồi vội vã ra xe. Đứng ngần ngừ một tí, ông quyết định gọi taxi vì biết mình không còn đủ tỉnh táo để chay xe trong mạng lưới giao thông đông đúc hỗn loạn của thành phố.
Sau khi từ Lạng sơn trở về, ông đã gọi điện kể lại kết quả của chuyến đi cho Bố vợ còn băng hình thì Tân trực tiếp mang sang Paris cho ông Kim. Ông Lão rất mừng và đã vội vã khởi đầu công việc truy tìm dấu vết „ Mật đồ Cao Biền“ tại đất Pháp dựa theo những cứ liệu về viên Trung uý quân đội viễn chinh Pháp Paul Dumer ở chiến trường Việt nam hay nhà Nghiên cứu Khảo cổ học Dumer sau khi về hồi hương mà ông Phương đã cung cấp. Hàng ngày ông lặn lội đến các kho lưu trữ tư liệu cũ đã được giải mã của quân đội Pháp, của các viên nghiên cứu khảo cổ hay các ngân hàng lưu trữ tài liệu nghiên cứu khoa học. Tuy kết quả chưa có gì nhưng ông Kim rất hào hứng làm việc. Được chi tiết nào thú vị là ông gọi điện báo cho con rể ngay.
Ông Đông cũng đã giải thích cho ông Lương về mật mã mở chiếc két sắt ở nhà ông ấy , mặc dù việc đó không cần nữa. Về chiếc thẻ khác thường mà Hải quan thành phố Rasheim đang tạm giữ, ông chỉ hẹn là khi nào sang đươc Đức ông sẽ đến lấy lại rồi khi đó mới giả thích cho ông Lương sau, vì qua điện thoại trao đổi về điều đó không tiện. Mọi sự đang rất đơn giản, bình thường vậy mà giờ đây, sau khi ông Lưu bị giết hại dã man vì một lí do bí ẩn, ông Đông nhận ngay ra rằng tình thế trở của mình hiện nay là rất nguy hiểm.
- Không được thổ lộ cho bất cứ ai bí mật này. Tuyệt đối phải vậy ! - ông nhắc đi nhắc lại nhiều lần để bắt mình phải tuân theo.- Không được cho ai biết được chủ nhân chiếc thẻ là của ai và vì sao mình lại có nó , kể cả ông Kim, bà Hương Giang và ông Lương.- Thật may là mình chưa sơ suất nói cho ông Lương về bí mật chiếc thẻ từ kì lạ đó. Vẫn còn may mắn.
Trên chiếc Boing 747 của hãng hàng không Singapore Airline từ Changi đi Paris hai vợ chồng Giáo sư Huy Đông không trò chuyện với nhau như trong các chuyến bay trước đây. Bà Hương Giang thẩn thờ ngồi nhìn ra ngoài, mặc dù bà chẳng thấy gì, kể cả những dám mây trắng hiện ra rõ mồn một dưới máy bay. Ông Đông tựa mình xuôi theo chiếc ghế đã được ông điều chỉnh theo chiều ngửa tối đa, mắt nhắm nghiền như đang ngủ, nhưng chỉ nhìn hai bàn tay lồng chặt vào nhau một cách căng thẳng của ông vòng trước bụng người ta biết ngay ông đang suy nghĩ trằn trọc, dù muốn cũng không thể ngủ được.
Buổi sáng cuối cùng ở thành phố nhỏ có nhà hàng Thượng hải của vợ chồng cháu ông Lưu Sáng, người đứng trò chuyện rất lâu ở hành lang hotel trong khi ông Lương đang ngủ, không phải là Tuấn như ông Lương tưởng, mà là Lưu Anh Minh. Cả 3 người đã thống nhất chia tay từ đêm hôm trước để không làm phiền nhau trong buổi sáng nhiều việc nữa, thế mà …
Thói quen dậy sớm khiến ông Đông không thể ngủ tiếp được nữa khi mới gần 7 giờ sáng. Sợ ông Lương bị mình làm thức giấc, nên ông cứ nằm chong mắt suy nghĩ mông lung trên giường mà không bật dậy để tập thể dục hay làm viết lách gì đấy trên máy tính mang theo. Tiếng gõ cửa rụt rè, khe khẽ khiến ông chú ý. Nhẹ nhàng trườn ra khỏi giường tiến đến bên cửa, xoay nhẹ chìa khoá:
- Tuấn đấy à ? Ơ ! Ông Lưu ?
Ông chủ nhà hàng đang đi đi lại lại có vẻ bồn chồn, liền đứng lại:
- Xin lỗi ông ! Tôi làm ông dậy quá sớm ! Tôi…
- Không sao ! Ông chờ tôi một tí !
Ông Đông quay vào buồng tắm vội súc miêng và rửa qua loa mặt mũi, chải gọn mái tóc điểm bạc rủ xuống trán, khoác thêm chiếc áo khoác mỏng rồi vội vã đi ra sau khi khép lại cánh của phòng. Ông Lưu đang ngồi chờ bạn ở bộ bàn ghế nhỏ dành cho ngừơi hút thuốc ở cuối hành lang. Nhìn nét mặt trang trọng của bạn, ông Đông nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện, im lặng chờ đợi.
- Ông Đông ! Thật đáng tiếc, là tôi không thể giữ hai ông ở lại chơi được thêm lâu hơn. Tôi còn rất nhiều vấn đề muốn trao đổi với ông. Chắc ông thắc mắc vì sao là chỉ với ông, dù mới gặp mặt lần đầu, mà không phải với ai bất kì khác. Điều đó thật đơn giản vì tôi và ông Kim đã thống nhất bố trí cho cuộc hội ngộ của chúng ta đã khá lâu rồi. Ông hãy tha lỗi cho chúng tôi trong chuyện này.
- Vậy ngoài những nội dung chúng ta đã đề cập đến hôm qua, ông còn muốn trao đổi với tôi vấn đề gì nữa ?
- Còn nhiều chứ ! chúng ta mới lướt qua lí luận cơ bản, còn những vấn đề có tính sách luợc chiến lược trong mối quan hệ giũa hai quốc gia mà thực chất là các thủ đoạn như nhất quán lợi dụng dân tộc nhỏ, yếu và cả tin để kìm chân những kẻ mạnh trong những cuộc chiến có điều khiển, chính sách “ củ cải đỏ” để nhuộm đỏ và buộc chặt quan hệ quốc tế bằng phẩm màu để đối tác quên đi quyền lợi thật sự của dân tộc mình, đất nước mình hoặc phải “ ngậm bồ hòn làm ngọt” chịu thiệt thòi, chính sách quan hệ hai mang trong quan hệ đa phương và hiện nay rõ nhất là đang thực thi cái gọi là” quyền lực mềm” ở những khu vực kém phát triển và những quốc gia có chung biên giới, buộc chặt đối tượng thành chư hầu mà họ cứ tưởng đang được độc lập, tự do. Rồi những vấn đề cần làm sáng tỏ về cái chết của nhiều người xuất chúng khi họ nhìn về dân tộc để có khả năng đi ra khỏi sự kiểm soát của thế lực siêu cường đạo đức giả, những vấn đề về quyền lực ngầm của các tổ chức tội phạm lên minh với các tập đoàn lợi ích lũng đoạn Nhà nước. Hậu quả của những gì gì tôi vừa nói đó là nhân dân nói chung không ở riêng một nước nào cả, nhân dân bị lừa dối và bần cùng hoá trước hàng loạt các tôn vương, công tử kiểu mới giáu có của cải và quyền hành cấu kết với nhau.
Ông đừng nghĩ rằng tôi chỉ biết xăm xoi những góc khất, mảng tối mà không thừa nhận cái hay cái đẹp ở đời, tôi cũng muồn trao đổi với ông những lúc này nọ các mối quan hệ quốc tế cũng đã tưởng như cao cả hơn thánh thần, nhưng thật ra trạng thái thăng hoa đó chỉ loé sáng khi cả hai phải bắt buộc sống còn trước một kẻ thù chung. Sự phát triển nhảy vọt kinh tế của một số quốc gia là bằng chứng gi công không thể phủ nhận được của một số cá nhân xuất chúng hay tổ chức biết uyển chuyển hơn, năng động hơn để cố rứt bỏ ( tuy không công khai thừa nhận) những gì trói buộc dân tộc mình để hướng đến cái đích dân giàu nước mạnh. Theo tôi, khi bỏ qua những dị nghị, hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ riêng với câu nói “ Không có gì quí hơn Độc lập, Tự do” cũng đủ sáng chói rồi đó thôi khi luận theo ý của Khổng tử “Đừng làm điều gì cho người, khi ta không muốn người khác làm cho ta điều đó”. Cái thiện còn nhiều hơn cái ác nên Trái Đất này vẫn còn chỗ cho ta yêu nhau, chứ cái ác mà thắng thế tuyệt đối thì ngay bản thân cái ác cũng không còn vì chúng đã tự huỷ diêt lẫn nhau và làm tan nát thế giới này mất rồi.
Lưu Anh Minh nói câu cuối cùng với một giong trầm nhỏ sâu lắng. Im lặng bên nhau, hai người đàn ông trở nên yếu đuối theo đuổi cảm xúc riêng mình. Phải một lúc ông Lưu, người tự nhận là con của hai dân tộc gần gũi keo sơn, mới run run lấy từ túi áo ngực ra một cuốn sổ nhỏ bắng bàn tay:
- Tôi không may có trong tay một số tài liệu vô cùng bí mât, đáng lí ra người ta đã huỷ nó đi rồi vì nó liên quan đến nhiều người. Nói không may là vì tôi đã có lúc ngây thơ muốn leo cao trong một tổ chức rất mạnh nên mới có nó, tài liệu này là một bảo bối có tính áp lực cao, vậy dù có trao trả nó cho người ta thì nguy hiểm cho tôi hơn là ỉm nó đi, vì có lẽ không ai biết là nó đang nằm trong tay tôi. Huy nó đi thì tôi không muốn, vì nó đối với sử học là tài liệu vô giá. Tôi nghĩ là giáo sư lịch sử chắc ông không từ chối sở hữu nó chứ ?
Rất nghi ngại khi động chạm đến những gì nguy hiểm, ông Đông lúng túng tìm cách từ chối:
- Tôi …tôi nghĩ là tôi không có khả năng giữ được những gì quá to tát như thế này. Tôi lại đang ở Việt nam.
Lưu Anh Minh buồn rầu gật đầu:
- Ông nói có lí ! Có lẽ linh cảm của tôi không đúng ! Thôi chúng ta hãy quên nó đi ! À ! mấy giờ thì các ông đi ?
- Tôi chờ ông Lương dậy ! để ông ấy ngủ thêm một tí nữa, vì lái xe rất cần sự tỉnh táo khi được ngủ đủ giấc, từ đây đi Berlin cũng không xa lắm.
Ông Lưu tỏ ra vui vẻ cầm bàn tay của khách:
- Chúc hai ông thượng lộ bình an, cho tôi gửi lời chúc sức khoẻ đến ông bà Kim và bà Hương Giang. À, hai ông không phải lo lắng chuyện thanh toán với khách sạn, tôi đã giải quyết rồi.
- Cám ơn ông nhiều lắm. Chào ông ! chúc ông làm ăn phát đạt, gia đình hạnh phúc !
Đứng tần ngần nhìn theo người bạn mới mà mình cảm thấy rất kính trọng, quí mến, ông Đông chợt thấy áy náy vô cùng khi không làm được một cái gì đấy cho ông ta vui lòng. Cảm giác có lỗi làm át hết nghi ngại:
- Lưu tiên sinh ! Chờ tôi một tí !
Tiến đến bên ông Lưu đã xuống được mấy bậc cầu thang gỗ, ông Đông lắp bắp:
- Ông ! ông còn giữ ý định trao cho tôi cuốn sổ chứ !
Ngạc nhiên nhìn lên với cặp mắt dò hỏi, ông Lưu khẽ khàng:
- Vâng ! nếu ông muốn !
Ông Đông cúi người, chìa tay ra:
- Ông đưa nó tôi tạm giữ cho, khi nào ông cần tôi sẽ đưa lại. còn sử dụng nó hay không thì chắc là tôi chưa quyết định. Nhưng ông phải hết sức bí mật chuyện này !
Đưa bàn tay phải ấp lên ngực mình ông Lưu hứa:
- Tôi lấy cái chết ra đảm bảo !
- Ấy đừng nói gỡ vậy bạn ơi !
Hai người nắm tay nhau thân thiết một lần nữa rồi chia tay.
Đút cuốn sổ bìa da còn nóng ấm hơi bạn vào ngực áo, ông Đông quay về phòng. Ông quyết định không đi tiếp lên Berlin nữa.
Ở nhà ông Lương, khi chỉ còn một mình trong phòng riêng, ông Đông ngạc nhiên vô cùng khi thấy cuốn sổ tay là một cuốn lịch in sẵn bằng tiếng Đức, không có một dòng chữ viết thêm nào cả. Lật hết tất cả các trang, ông tìm thấy một chiếc thẻ từ gài trong một túi nhựa cứng gắn chắc bằng keo dán lên trang bìa cuối của cuốn lịch. Lấy tấm thẻ ra xem thì chỉ là một tấm thẻ nhựa bình thường có hoa văn đẹp làm tôn rõ ba chữ UBS in rất chân phương. Đằng sau của tấm nhưa có ghi một dòng chữ và số dài khó nhớ bằng bút chống phai vì nước.
- Chiếc thẻ này là chìa khoá đi đến nơi cất dấu tài liệu, rõ ràng là Lưu tiên sinh không muốn ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận bí mật đó. Với cung cách này tức là ông ta trao cho mình một thử thách đây.
Suy nghĩ tiếp, ông Đông thấy rằng mình tạm thời không bận tâm vào công việc này làm gì nên chẳng cần suy nghĩ để giải mã. Mang theo người những thứ như thế này lúc này là không cần thiết, chi bằng ta cứ để lại trong tủ sắt trong nhà ông Lương là tốt nhất, nếu ông Lưu cần thì mình chỉ cần gọi điện cho ông Lương báo số mật mã mở két là ông ấy có thể trao trả lại cho ông Lưu bất cứ lúc nào.
Nhưng hai điều bất ngờ đã xảy ra: Nhà ông Lượng bị khám xét và cơ quan điều tra Đức lập biên bản thu giữ mất chiếc thẻ bí mật, và đáng sợ hơn là vợ chồng ông Lưu bị giết vì lí do chắc là liên quan đến những tài liệu bí mật mà chiếc thẻ cứng là chìa khoá dẫn đến chỗ giấu chúng.
Tiến sĩ Nguyễn Việt Tân đón hai vợ chồng Giáo sư Huy Đông tại sân bay rồi chay thẳng vào bênh viện Hôpital Européen Georges Pompidou nằm bên bờ sông Seine.
- Tình yêu của hai cháu như thế nào rồi ? Thuỳ Trang khoẻ chứ ?
- Thưa chú ! Chúng cháu vẫn liên lạc đều ! Thuy Trang thật tuyệt vời, tuyệt đến nước là cháu đang phân vân trong việc ở lại đây làm việc trợ giảng trong trường Đại học hay về nước để được ở bên cô ấy ?
- Thế Trang không thích sang đây với cháu sao ?
- Ý cô ấy là: Sang chơi hoặc để đi học thêm thì được, còn sang ở hẳn để bỏ nghề thì có lẽ không được !
- Ngay từ lúc mới gặp ở Lạng sơn, chú đã nhận thấy cá tính ở Trang rồi mà ! Thôi gắng mà thu xếp cho cô ta sang đây học một thời gian rồi tính sau !
- Vâng!
Ông lão Kim đã qua rồi cơn nguy kịch, nhưng còn rất yếu. Không thể gượng ngồi dậy để đón hai con, ông buồn rầu đưa tay phải ra hiệu chào họ một cách yếu ớt. Trong khi Hương Giang nước mắt lưng tròng ôm lấy cha thì Huy Đông cúi đầu lắp bắp:
- Con xin lỗi Ba !
Ông Kim xót xa:
- Ba đã gắng liên lạc với ông Lưu Sáng ! Nhưng ông ấy không tiếp nhận điện của ai cả. Người nhà của ông nói rằng, ông ấy như hoá đá già xọm hẳn đi bên cạnh đưa cháu may mắn sống sót vì mẹ nó dùng thân để che đạn cho con, Ông ta đã cử người sang Đức để giải quyết những việc cần thiết. Con hãy tìm cách ngay lập tức trực tiếp xin lỗi ông ấy và hỏi xem ông ta cần giúp đỡ gì không ! Ba thật không ngờ cuối đời lại xảy ra cơ sự như thế này !
Ông già lại bắt đầu run bật người lên khiến Huy Đông hốt hoảng gọi bác sĩ tiêm cho ông một liều thuốc ngủ. Trước tình trạng như vậy, mọi người đành đau xót ra về chỉ để lại Bà Hương Giang ở lại bên cha vì Bà cũng là Bác sĩ.
Đứng tần ngần trong hành lang bệnh viện một lúc, ông Đông bàn với Tân:
- Cháu còn thời gian rỗi không ?
- Khoảng bao lâu hở chú ?
- Khoảng 2 đến 3 ngày… thôi 3 ngày cho chắc.
- Có thể được vì cháu đang thời kì tự nghiên cứu chuẩn bị bài giảng.
- Thế thì tốt ! Chúng ta đi ngay!
Hai chú cháu chạy vào quận 13. Nhà hàng Thượng hải vẫn mở cửa bình thường, nhưng khi ông Tân xin được gặp ông chủ Lưu Sáng thì người làm tỏ ý cảnh giác:
- Ông là ai !
- Tôi là Giáo sư Lê Huy Đông, con ông Kim bạn thân của ông Lưu Sáng. Chúng tôi đã nhiều lần cùng ngồi với ông ấy trong Nhà hàng này.
- Vậy xin ông chờ cho một chút !
Hai chú cháu ngồi xuống bên một chiếc bàn khuất sau những cây cảnh. Một chốc sau một bà già người Hoa đi đến bên họ nói chầm chậm:
- Ông Lão nhà tôi không được khoẻ, nên không muốn tiếp ai cả.
Ông Đông vội đứng dậy khom người trước Bà Lưu Sáng, giong tha thiết:
- Thưa cô ! Cháu đến đây là để thay mặt Ba cháu và cả cho toàn bộ gia đình cháu hết sức xin lỗi trong sự việc đã xảy ra ở bên Đức vừa qua…
- Tôi hiểu rồi ! xin ông đừng nhắc đến làm chúng tôi thêm đau lòng ! Ông nhà tôi có nói là ông Kim và ông hãy bình tĩnh đừng làm rối thêm sự việc. Có dịp ông ấy sẽ giải thích sau, trong lúc này ông ấy chỉ mong ông Kim chóng hồi phục.
- Cháu và Ba cháu xin chờ dịp đó.
- Đươc ! Được ! Chào ông!
Tân kéo tay ông Đông lui bước ra về. Khi đã ngồi trên xe oto, ông Đông quyết định:
- Bây giờ hai chú cháu ta về chuẩn bị một vài thứ gọn nhẹ, sau đó chúng ta khởi hành đi Đức.
Không hỏi han gì nhiều hơn Tân chay xe về nhà lấy vội vài thứ, rồi cùng ông Đông ghé vào bệnh viện:
- Ba thấy trong người như thế nào ?
Ông Kim mệt mỏi:
- Cũng đỡ hơn rồi. Con đã đến nhà ông Lưu Sáng ?
Huy Đông kẻ lại nội dung câu chuyện ở Nhà hàng Thượng hải vừa rồi. Ông phân tích thêm:
- Có lẽ ông Sáng không muốn gặp ba và con là vì mệt và buồn, chứ không hoàn toàn vì giận. Ba đừng quá xúc động nhiều nữa mà hại đến sức khoẻ, như ông Sáng đã nói, chúng ta phải hết sức bình tỉnh để dừng làm rối thêm sự việc. Dù sao thì nó đã xảy ra.
- Nhưng tại sao anh không có một chút nghi ngờ gì tư cách của cái thằng cháu sát nhân đó khi đã sang đó tiếp xúc với nó chứ ?
Cúi đầu biết lỗi, người con rể đầu bạc nhỏ giọng:
- Đó là nỗi ân hận giày vò con nhiều nhất trong lúc này. Cả con và Lương đếu thấy nhiều biểu hiện không bình thường khi tiếp xúc với hắn. Lương còn linh cảm thấy tư cách không tốt của hắn và có trao đổi với con. Nhưng cả hai chúng con đều không có thể ngờ được hắn là tên cướp được gài vào hay đã bị mua chuộc sau khi ba xin cho nó làm việc ở trong nhà hàng của ông Lưu Anh Minh. Ông Lưu đã có biểu hiện nhận ra nguy hiểm cận kề và đã đã thổ lộ điều đó với chúng con và thậm chí đã trao…à trao đổi về cảm giác đó.
Biết mình có thể sơ ý nói về cuốn sổ và chiếc thẻ nhựa, ông trấn tỉnh:
- Chúng con không ngờ hắn nguy hiểm đến mức như vậy! thật không ngờ !
Bà Hương Giang đõ lời cho chồng:
- Ba bình tĩnh đi ba ! Bây giờ có trách cứ nhà con cũng không có nghĩa lí gì đâu Ba. Chúng ta đã hoàn toàn không có một tí kinh nghiệm nào trong tình huống như vậy. Không có một tí nào cả !
Ông già buồn bã thở dài, rồi nhắm mắt nằm im. Ông Đông nói khẽ :
- Ba cố gắng bình tĩnh để sức khoẻ hồi phục. Con và cháu Tân xin phép Ba đi sang Đức mấy ngày rồi về ngay.
- Anh đi làm gì bên đó ?
Câu hỏi làm ông Đông hơi lúng túng, nhưng ông lựa lời:
- Con nghĩ là con cần làm một cái gì đó bên đó cho vợi ân hận, ít nhất là được tạ lỗi trước mộ hai vợ chông ông Lưu và những người bị hại. Cứ ở đây chắc con đến điên đầu lên mất.
- Thôi được anh yên tâm đi đi ! Nhớ thắp hộ tôi nén hương trước hương hồn của họ !
- Vâng con nhớ ! Chào Ba ! chúc Ba chóng hồi phục.
Kéo tay vợ sang một bên, ông dăn dò:
- Em gắng thay anh, chăm sóc Ba ! Anh đi nhiều nhất là 3 ngày rồi về ngay. Gặp vấn đề khẩn cấp thì gọi điên vào Mobil cho anh ngay.
- Anh có nhất thiết phải đi lúc này không ?
- Ngoài lí do anh đã nói với Ba, anh còn cần giải quyết một vấn đề quan trọng nữa, sau này em sẽ rõ. Không thể không làm ngay. Thôi chịu khó chăm sóc Ba, anh đi vài ngày thôi !
Bà vợ có vẻ không thông:
- Anh đã quyết rồi thì tuỳ anh thôi ! cố gắng về sớm nghe anh!
- Anh sẽ về sớm ! Chào em !
Hai chú cháu lên đường ngay. Khi xe đến xa lộ A4, ông Đông bảo Tân đặt máy dẫn đường Vệ tinh theo đích đến là nhà ông Lương ở Rasheim. Nghĩ là ông Đông ghé nhà bạn để rủ nhau cùng đi nên Tân không hỏi han gì nhiều hơn.
Ông Lê Trung Lương, đã được báo trước qua điện thoại, ra tận cổng đón bạn. Chỉ có Tân là lên tiếng chào hỏi ngắn gọn còn hai người bạn đều im lặng không trao đổi với nhau một lời nào cả. Trong bữa cơm tối cùng gia đình ông Lương, ông Đông nhận được câu hỏi từ cả 3 đứa trẻ :
- Chú Huy Đông! Chiếc thẻ nhựa mã từ tính trong két sắt dùng làm gì vậy chú ? vì sao chú không mang theo mà để lại đây?
Đã biết trước là sẽ nhận được câu hỏi này không chỉ từ phía mấy đứa trẻ mà còn của cả hai vợ chồng ông bạn, ông Đong chậm rãi:
- Chú xin lỗi đã sơ ý quá nên gây rắc rối cho gia đình cháu. Đó là chiếc thẻ ra vào bãi đỗ xe của một nhà băng ở Paris, nơi có tài khoản của Cô Hương Giang trước đây. Khi rời khỏi nhà các cháu, chú sơ ý không kiểm tra kĩ két sắt nên quên lại đây. Ngày mai chú cùng Ba các cháu lên Phòng hải quan xin lấy lại.
- Ba và chú sẽ giải quyết xong chuyện đó ngày mai thôi, các con đừng lo
Người cha đỡ lời cho bạn. Anh con trai cũng bỏ qua như một thắc mắc nhẹ nhàng:
- Tất nhiên là họ không thể từ chối vì nguyên tắc không cho phép họ xâm phạm quyền bí mật cá nhân. Hơn nữa họ có giữ lại thì cũng chẵng có ý nghĩa gì khi chú Đông báo mất cho nhà bank, nếu họ cho đó là thẻ ATM, thì mọi số liệu trong đó bị khoà chặt hoặc huỷ mất ngay lập tức rồi.
Đúng như câu con trai đã nói, cơ quan công quyền trả ngay cho ông Đông chiếc thẻ sau khi ông xuất trình giấy tờ tuỳ thân và giải thích với họ một cách có lí. Ông Đông còn nói thêm:
- Tôi đến đây để lấy cái vật này lại vì để xoá bỏ sự thắc mắc của những đứa con của ông Lương, chứ chiếc thẻ này chẳng có giá trị nào nữa, vì tôi đã báo mất cho nhà bank của vợ tôi rồi.
- Xin ngài hiểu cho, thưa Giáo sư, lẽ ra chúng tôi không giữ nó lại vì không có quyền làm điều đó trong trường hợp chỉ có nghi ngờ ông Lê phạm pháp mà chưa có kết luận chắc chắn, hơn nữa việc giữ lại chiếc thẻ cũng vô nghĩa khi nhà bank có thể huỷ giá trị của nó bất cứ lúc nào khi được chủ nó báo mất. Nhung vì ông Lê đây khẳng định nó không thuộc quyền sở hữu của ông ấy nên chúng tôi cho rằng nó là của người đã cư trú bất hợp phàp tại nhà ông Lê, vậy bắt buộc chúng tôi giữ lại là hợp lí. Bây giờ ngài đến xác nhận là của ngài, chúng tôi trả lại cho ông.
- Tôi xin nhắc lại ! Tôi đến đây là vì giải toả tâm lí cho mấy đứa trẻ. Nếu không vì vậy tôi hoàn toàn không cần phải đến đây một tí nào . Cái vật mà các ngài quan trọng hoá nó trong tay không có một tí già trị nào cả cho các ông cũng như cho tôi. Nó cũng không có giá trị điều tra sai phạm của bạn tôi đây khi tôi khẳng định miếng nhựa đó là của tôi. Các ngài có thể vứt nó ngay vào thùng rác mà tôi không thắc mắc gì, chỉ phiền là tôi không có bằng chứng cho mấy đứa trẻ con ông bạn tôi để khẳng định tôi đã giải quyết xong rắc rối mà tôi gây ra cho gia đình chúng.
Trước những lời lẽ có vẽ bất cần đó của ông Đông, nhân viên Hải quan chỉ còn cách chìa tờ giấy biên nhận ra cho ông Đông kí. Cầm chiếc thẻ trong tay hai người bạn vội vã ra về.
- May mà họ không hỏi về những chữ viết trên thẻ, không thì mình cũng khó giải nghĩa được.
Tại nhà ông Lương, hai người bạn có sự tham gia của Tân phân tích lại ttất cả những dự kiện đau buồn, tất nhiên là ông Đông không hé răng một lời nào về cuộc gặp riêng của ông với ông Lưu vào buổi sáng cuối cùng đó. Giải thích câu hỏi của ông bạn, ông nói:
- Ông có nhớ rằng chúng ta đã không phải thanh toàn tiền khách sạn khi rời đi chứ ? Nhan viên lễ tân đúng là không hỏi chúng ta tiền phòng chứ ? Sáng đó ông Lưu đã sang thanh toán cho chúng ta, ông ta chỉ báo cho tôi biết điều đó rồi chia tay đi lo công việc chuẩn bị một ngày làm việc mới ngay.
- À vậy hả ! Tội nghiệp ông Lưu quá, một con người tốt bụng và chu đáo như vây mà bạc mệnh.
Sau một lúc thảo luận, cả 3 người đều thống nhất là họ không nên đến viếng những người xấu số trong lúc này, vì ít nhất là họ sẽ lọt vào vòng nghi vần của cơ quan điều tra ngay, là những người lạ mặt lặn lội đường xa đến, đó là hiện tượng không bình thường. Mặt khác còn những kẻ đứng sau vụ tàn sát này nữa, vì cả 3 người đều nhận thấy vụ àn chưa khép lại, mặc dù các hung thủ trực tiếp đã bị bắt giữ chò ngày xét xử theo như các báo chí đã đăng tải, chúng cũng sẽ theo dõi và biết đâu sẽ tấn công những người có liên quan với nạn nhân.
Ngay ngày hôm đó hai chú cháu ông Đông quay trở lại Paris. Chiếc thẻ bí mật được ông Đông cất kĩ trong túi áo ngực, cảm giác quan trọng của bí mật đó nặng trĩu đầu óc hoang mang của ông.
- Mình sẽ cất nó ở đâu bây giờ, để không nguy hại đến mình và gia đình mình đây.- Nghĩ đến cái chết của gia đình ông Lưu Anh Minh, ông lạnh cả sống lưng.- Ai có thể ngờ được những bất trắc có thể xảy ra, biết đâu ông Lưu đã buột miệng…
Bất giác ông Đông quay đầu lại nhìn về phía sau, nơi dòng xe trên xa lộ đang nối đuôi nhau đông đúc trên xa lộ A4 từ Strasburg đi Paris.
- Thật là rắc rối ! Công cuộc tìm kiếm „Mật đồ Cao biền“ của mình đang chưa đi đến kết luận cuối cùng mà Ba vợ mình lại bị suy sụp do vụ việc xảy ra đối với ông Lưu Anh Minh.Giờ đây, Những bí mật của ông ta gửi gắm lại cho mình, lại khiến mình cũng không thể thoái thác được trách nhiệm làm sáng tỏ nó, để sử dụng nó hợp lí khi có thời cơ theo nguyện vọng của ông ta. Hơn nữa, mình cũng là người phần nào phải chịu lỗi trước việc tạo cơ hội cho thằng cháu sát nhân chui vào tiếp cận rồi nổ súng bắn chết vợ chồng và những người làm của ông ấy.Vâng ! Việc phải thực hiên tâm nguyện của ông Lưu khi còn sống là con đường giải toả cho tâm lí lầm lỗi của mình và Ba vợ của mình. Nhưng bây giờ phải làm gì đây ?
Ông Đông suy nghĩ mông lung, không tìm được lối thoát cho hướng đi sắp tới của mình trong sự việc này. Ông tự biết, trong con đường đi tìm sự thật đầy chông gai, mạo hiểm này ông đang là người cô độc và già nua, Ba vợ ông thì đã quá yếu, Hương Giang và các con không thể bị lôi kéo vào đó được. Ông không được phép để họ đối đầu với các thủ đoạn thâm độc tàn bạo của các tổ chức bí mật được. Bất giác ông Đông rùng mình buột miệng:
- Không ! Không ! Ta không có quyền !
Tân giật bắn người, hốt hoảng nhìn sang:
- Chú Đông ! chú làm sao vậy ?
- Ờ …ờ ! À không có gì, chú xin lỗi ! chú chỉ buột miệng !
- Chắc chú có điều gì quá lo nghĩ phải không ? Vụ án mạng vừa rồi dù sao cũng đã qua rồi. Hơn nữa chú cũng chẳng có lỗi nhiều, vì nếu bọn giết người đã có ý đồ thì dù chú không giới thiệu tên Tuấn với ông Lưu Anh Minh, thì chúng cũng sẽ có cách khác để Tiếp cận con mồi của chúng.
Lờ an ủi của chàng thanh niên khiến ông Đông loé lên ý nghĩ:
- Sao ta không nghĩ đến Chàng trai này nhỉ ? Thực tế vừa qua đã chứng tổ cậu ta rất đáng tin cậy trong những công việc âm thầm của mình đó thôi ! Về trí thông minh và lòng nhiệt thành, nhân hậu thì cậu ta không thiếu. Nhưng … mình có quyền kéo cậu ta, một nhân tài khoa học, vào vòng nguy hiểm hay không ? Những ích lợi mù mờ của công việc phức tạp này có đáng để ta đưa cho họ - Nguyễn Việt Tân và Đặng thuỳ Trang, đôi trai gái đang sống trong hạnh phúc tình yêu và sự thành đạt - những rắc rối, hiểm nguy hay không ? Không ! Dứt khoát : Không! Ông lại buột miệng rên rỉ.
Vội vàng lái xe vào một bãi dừng nghỉ bên đường, Tân tắt máy nhưng vẫn ngồi yên lặng mắt nhìn thẳng về trước. Khoảng 3 phút nặng nề trôi qua, chàng trai mới từ tốn:
- Chú cháu ta nên đi dạo trong rừng cây một chốc, cháu thấy chú cần phải được giải toả một tí ! Hay là chú cứ nói ra hết với cháu đi ! Cháu không còn nhỏ dại nữa đâu mà chú nghi nghại !
Ông Đông không nói gì, chậm rãi mở cửa xe, nhưng chưa bước ra ngay:
- Cháu nói đúng! cứ ấm ức một mình như thế này chắc chú sẽ làm khổ cô Hương Giang và các con mất thôi. Nào ! hai chú cháu đi vào rừng một chốc nhé ! Trước khi cho cháu xem một vật rất đặc biệt, chú muốn chú cháu ta trao đổi một tí.
- Cháu đồng ý.
Sau khi khoá chặt cửa xe oto, hai chú cháu đi băng vào khu rừng cạnh bãi dừng xe. Khi cả hai đã lên đến sườn đồi, một cánh đồng lúa mì trải rộng ngút tầm mắt hiện ra trước mặt họ. Đứng lại bên mép ruộng, mắt hướng xuống con đường A4 hai luồng thẳng tắp đến chân trời, dõi theo những chiếc xe vun vút xé gió lao vụt qua, ông Đông từ tốn kể về ông Lưu Anh Minh và chiếc thẻ từ đầy bí mật mà ông ta đã trao cho mình.
- Bây giờ thì cháu đã hiểu được sự day dứt trong lòng chú rồi đó. Đây, chiếc thẻ này sẽ là chìa khoá dẫn chú đến tài liệu bí mật mà vợ chồng ông Lưu và nhiều người nưa đã bị bỏ mạng vì nó.
Cầm chiếc thẻ từ do ông Đông đưa cho, chàng thanh niên lặng lẽ săm soi nó hồi lâu:
- Chú có hiểu được dòng chữ và số này là nghĩa làm sao không ?
- Ông Lưu khi đưa cuốn lịch cho chú, ông ta không hề nói gì về việc trong đó có giấu chiếc thẻ này, nên chú cũng không biết gì để hỏi về nó cả. Cho đến nay thì chú chưa hiểu một tí gì, nhưng chú cho rằng đây chắc chắn là một thông tin đã được mã hoá.
- Lạ thật ! chú có thấy sự bất thường của ông Lưu không ? khi ông ấy không để lại một hướng giải mã nào hết, có lẽ là ông ta định sẽ thông báo sau cho chú bằng cách nào đó, nhưng ông ta chưa kịp làm thì đã bị hại.
Rút cuồn lịch bỏ túi bìa nilon từ trong túi áo ra, ông Đông lần lượt săm soi kĩ càng từng trang :
- Cuốn Lich cũ này của ông Lưu đưa cho chú có lẽ chứa mã khoá trong nó, nhưng giáu ở đâu và dưới hình thức như thế nào thì chú chưa biết. Cháu thử xem qua xem sao !
Cũng như ông chú, Tân lần mò một lúc vẫn không thể có một ý niệm mới mẻ nào.
- Theo cháu , để giải mã cần có thời gian. Về Paris cháu sẽ vào Internet truy tìm các kiểu mã hoá xem sao, biết đâu ông Lưu đã bắt chước một kiểu nào đó.Bây giờ chú cháu ta lên đường kẻo trời tối.
Hai chú cháu về đến Paris khi thành phố hoa lệ này đã rực rỡ ành đèn muôn màu. Giữa đất trời của xứ sở xa xôi này, họ là người lữ hành đơn độc do nắm giữ trong mình một bí mật nguy hiểm do con người tạo ra cho đồng loại. Công cuộc âm thầm truy tìm „Mật đồ Cao biền“ và „Tài liệu Chết Người“ khiến hai người khác thế hệ trở thành bạn bè, tự nguyện sát cánh nhau quyết tìm ra lối thoát không chỉ cho riêng mình đi đến tương lai tốt đẹp hơn. Trách nhiệm và Đam mê là sức mạnh của họ chống lại cái ác bạo tàn và quỉ quyệt.
Đêm đã khuya, nhưng có 2 người đàn ông Việt nam chưa ngủ cùng đang ngồi trước bàn làm việc trong hai căn nhà ngoại ô Paris cách xa nhau. Giáo sư Sử học Lê Huy Đông và Tiến sĩ Vật lí Nguyễn Đức Tân đều lặng lẽ trước một mảnh giấy nhỏ có gi dòng chữ bí hiểm:
HT171112441253541431831533661233773361QB
Cả hai đều biết rằng, họ đang đứng trước một thử thách không nhỏ. Nhưng niềm tin ở Trí tuệ, Sự thật và Tình yêu sẽ không cho phép họ lùi bước trong cuộc truy tìm đầy khó khăn, nguy hiểm này.
Paris, 2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét